Editor: Búnn.
"Vân Nhi, Tưởng Nhi. Từ lúc bản cung tiến cung các ngươi liền đi theo bản cung, các ngươi đều là người Hoàng thượng ban cho bản cung, tự nhiên bản cung sẽ tin tưởng các ngươi." Trở lại điện, Chung Linh cho những người khác lui, chỉ giữ lại Vân Nhi, Tưởng Nhi và Lâm di.
Vân Nhi, Tưởng Nhi đi theo nàng từ Diên Hỉ cung về, làm sao không biết tại sao lại như thế này.
"Nô tỳ thề sống chết đi theo nương nương." Hai người lập tức quỳ xuống thể hiện sự trung tâm.
"Các ngươi đi theo bản cung, tự nhiên bản cung cũng sẽ không bạc đãi các ngươi, chủ tớ chúng ta cùng trên một sợi dây, cùng vinh cùng bại. Bản cung không hi vọng bên cạnh sẽ xuất hiện người phản bội hoặc bất cứ tình huống nào khác." Thật ra Chung Linh vẫn tin tưởng hai người kia, dù sao cũng là người Hoàng thượng ban cho, hơn nữa vừa tới đã ở bên cạnh nàng, nàng cũng không bạc đãi các nàng, các nàng cũng không nhất thiết phải phản bội nàng.
Chỉ là, bỗng nhiên nàng nhớ tới một chuyện.
"Hai người các ngươi còn thân thích nào không?" Mặc dù bây giờ các nàng trung tâm với bản thân, lại khó đảm bảo tương lai các nàng sẽ không vì người nhà mà chịu uy hiếp.
Hai người Vân Nhi, Tưởng Nhi làm sao không hiểu ý tứ của Chung Linh, nhìn nhau, Vân Nhi mở miệng nói: "Hồi nương nương, nô tỳ và Tưởng Nhi vốn là đồng hương, đều vì trong nhà quá mức nghèo khó mới bị đưa vào trong cung, lúc đó nhóm nô tỳ đều còn quá nhỏ, hơn nữa sau này người nhà chưa bao giờ đến nhìn nhóm nô tỳ. Cho nên nhóm nô tỳ đã sớm quên dáng vẻ của người nhà rồi."
Lúc này các nàng đang thẳng thắn nói ra thân thế của bản thân, chặt đứt nỗi lo của Chung Linh. Dù sao các nàng cũng tiến cung từ lúc nhỏ, người nhà không quan tâm, nếu không phải hai người tự động viên ủng hộ nhau thì chưa chắc đã đi được đến bây giờ. Vì muốn sống sót, không có cung nữ nào trong cung không bỏ hết tất cả vốn liếng ra.
Mà trong cung, thứ không thể dễ dàng tha thứ nhất chính là phản bội.
"Ngươi yên tâm, về sau bản cung sẽ không bạc đãi các ngươi." Im lặng một lát, Chung Linh lại nói: "Chỉ là mặc dù hai người các ngươi có thể tin, nhưng những người còn lại ở bên cạnh, bản cung cũng không dám chắc, các ngươi phải tỉ mỉ quan sát người ở dưới, nhìn xem liệu có người nào hữu dụng không."
"Vâng." Hai người Vân Nhi, Tưởng Nhi thầm vui mừng, coi như tạm thời qua được cửa ải này.
"Tiểu thư cứ như vậy tin tưởng các nàng sao?" Sau khi các nàng rời khỏi đó, Lâm di không nhịn được hỏi.
"Bây giờ cũng chỉ có thể tin các nàng, Lâm di cũng biết ta không có người nào có thể dùng được." Chung Linh không nhịn được cười khổ: "Vốn không có chuyện gì, nhưng bây giờ Quý phi cầm quyền, xem ra cuộc sống sinh hoạt thường ngày sau này đều phải cẩn thận rồi."
Lâm di tán thành gật đầu, há miệng hình như còn muốn nói gì đó.
"Lâm di có gì cứ nói, đừng ngại." Chung Linh thấy vẻ mặt của bà.
"Nô tỳ có quen biết một lão cung nữ trong cung, người này ở trong cung mấy chục năm cho nên có một số việc bà ấy cực kỳ tường tận." Lâm di hơi do dự nói: "Nô tỳ cũng là vừa khéo mới quen biết bà ấy."
"À, người này có thể làm việc cho ta không?" Chung Linh cảm thấy có hứng thú, nàng vốn cảm thấy kỳ lạ, Lâm di cũng không phải là nha hoàn của gia đình lớn, nhưng lúc xử lý mọi chuyện trong Vân Tường cung cũng không xảy ra sai lầm gì lớn, vốn cho là bà trời sinh có tính cẩn thận, bây giờ xem ra là có người ở phía sau chỉ đạo rồi.
"Nô tỳ có thể khuyên nhủ bà ấy." Thần sắc của Lâm di có vài phần chắc chắn.
"Nếu có thêm người ở trong cung lâu năm thì người đó sẽ có trợ giúp không nhỏ." Chung Linh cảm thấy vô cùng hứng thú: "Vậy thì phải nhờ Lâm di rồi."
"Chỉ là Lâm di cũng phải suy nghĩ ký, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cuộc đời này Lâm di không thể ra khỏi cung rồi." Chung Linh nói úp mở.
Lâm di cười dịu dàng, đương nhiên là bà biết Chung Linh đang nói cái gì: "Tiểu thư yên tâm, phu quân của nô tỳ đi sớm, dưới gối lại không có đứa nhỏ, nô tỳ cũng mặc kệ chuyện trong nhà chồng, chỉ mong tiểu thư có thể thuận buồm, bản thân nô tỳ ở bên cạnh tiểu thư cũng yên tâm."
Chung Linh mơ hồ biết được có lẽ lúc còn trẻ Lâm di đã xảy ra chuyện gì đó, cũng không hỏi kỹ, chỉ cảm động cầm tay Lâm di, người này mới thật sự giống với người thân của nàng, cũng là người trong số ít những người nàng có thể tin được.
****
"Nàng thấy sao về việc trẫm để Vân Quý phi thống trị hậu cung?" Sầm Mặc triệu Chung Linh tới Dưỡng Tâm điện, tùy ý hỏi.
"Hoàng thượng muốn nghe lời thật hay lời giả?" Chung Linh hỏi lại.
"Trẫm chỉ nghe những lời trong lòng nàng." Ngụ ý là dù nàng nghĩ gì cũng phải nói ra.
Chung Linh mỉm cười: "Theo nô tỳ thấy, Hoàng thượng làm như vậy là rất đúng."
"Sao lại nói thế?" Hắn nghe ra đây cũng không phải là lời khen tặng gì.
"Dù sao Hoàng thượng cũng là nhất quốc chi quân, không thể lúc nào cũng chú ý chuyện hậu cung, chuyện triều đình đã phân tán phần lớn sự chú ý của Hoàng thượng, để tránh long thể Hoàng thượng quá vất vả, chuyện hậu cung tự nhiên là để cho nữ nhân làm." Nói tới đây, Chung Linh liếc Sầm Mặc một cái, thấy hắn nghiêm túc lắng nghe tiền tiếp tục nói: "Hiện tại hậu cung không có Hoàng hậu, như vậy ngươi ở bên cạnh Hoàng thượng tương đối lâu, cộng thân phận cao quý thì chỉ có Quý phi nương nương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!