Chương 10: (Vô Đề)

Ngày lại ngày bình yên trôi qua, buổi tối Hoàng thượng vẫn triệu nhưng phi tần khác nhau đến thị tẩm. Cũng may ban ngày Chung Linh vẫn thường xuyên được tuyên đi trò chuyện, đều này khiến lòng nàng cũng không quá để ý chuyện kia nữa.

Nhưng suy cho cùng thì những ngày bình thường như vậy cũng không thể cứ tiếp diễn mãi. Đến một ngày, Hoàng thượng mang vẻ mặt bình tĩnh nói cho nàng, hắn để Chung Uyển tiến cung, phân vị giống phân vị lúc trước của nàng, làm một Thất phẩm Mỹ nhân.

Lúc Chung Linh nghe được tin tức này thì không khỏi run sợ, cũng có chút xót xa, nàng biết đến bây giờ nàng vẫn chưa đi vào lòng của Hoàng thượng. Không che giấu tâm tình suy sụp của bản thân, Chung Linh rời Dưỡng Tâm điện sớm hơn bình thường một chút.

Sầm Mặc híp mắt nhìn bóng lưng đang rời đi của nàng, nhưng cũng không nói gì.

***

"Tiểu thư, người có tính toán gì không?" Trở lại Vân Tường cung, Lâm di cẩn thận hỏi.

"Có thể có tính toán gì?" Chung Linh cười cười có chút tự giễu.

Đại khái nàng cũng biết, bởi vì Hoàng thượng dùng thủ đoạn đặc biệt mới có thể đăng cơ, cần vội vàng nắm được lực lượng trong tay, cho nên cũng quản lý hậu cung vô cùng nghiêm ngặt, không cho người khác tác loạn, bởi vậy bây giờ trong cung lại tương đối ổn định, không có người đụng chạm tới Hoàng thượng để nhận rủi ro.

Có lẽ qua vài năm, Hoàng thượng dần dần buông tay, có lẽ lúc đó hậu cung quen dùng thủ đoạn ngầm này cũng bắt đầu xuất ra rồi.

Nhưng người làm chuyện này đầu tiên hẳn không phải là bản thân nàng rồi. Chung Linh có chút bất đắc dĩ nghĩ đến tình huống sau khi Chung Uyển đến.

Vài ngày sau, Chung Uyển sẽ được cỗ kiệu nâng vào trong cung. Tất cả mọi người đều biết Chung Uyển là tỷ tỷ của Nhạc Phi, trong lúc nhất thời cũng không rõ tình huống, nên đều đứng ở xa quan sát. Một số người biết quan hệ tỷ muội giữa các nàng vẫn không hợp như trước đây, còn lại là đoán, dưới tình huống hiện tại hẳn là bọn họ sẽ liên hợp với nhau.

"Tần thiếp bái kiến Nhạc phi nương nương." Vừa mới tiến cung, Chung Uyển cũng không cảm thấy có gì bất ngờ, mà ngược lại lại tới đây gặp vị muội muội này của nàng ta.

"Chung mỹ nhân đứng lên đi." Chung Linh nhìn nàng: "Cuối cùng Chung mỹ nhân cũng được vào cung rồi, tâm nguyện của tỷ tỷ có thể hoàn thành, muội muội ở đây chúc mừng tỷ tỷ."

"Nhạc phi nương nương." Chung Uyển cau mày, cũng không quên dùng ánh mắt có chút ai oán, khiến Chung Linh cảm thấy không thoải mái, nàng cũng không phải Hoàng thượng, dùng loại ánh mắt đáng thương tội nghiệp này với nàng làm gì?

Mặc dù hai người là tỷ muội, nhưng diện mạo lại hoàn toàn khác biệt. Dáng người Chung Uyển thon dài, khung xương rất nhỏ, thoạt nhìn mỏng manh đung đưa theo gió đến mức không chịu nổi một kích, có cảm giác mỹ nhân yếu đuối.

"Đã vào cung, chúng ta đều là nữ nhân của Hoàng thượng, phải tuân thủ bổn phận của bản thân." Nói đến đây có chút buồn cười, rõ ràng Chung Uyển là tỷ tỷ, nhưng phân vị trong cung lại không bằng Nhất phẩm Nhạc phi của muội muội thứ nữ.

"Vâng ạ." Nhìn qua thì Chung Uyển giống như đang cúi đầu nghe lời, nhưng không biết trong lòng đang có cảm giác gì.

****

Bởi vì một mình Chung Uyển được nâng vào cung, cho nên đám người Vân Quý phi không tiện triệu kiến nàng ta, đành phải chờ sau khi Hoàng thượng sủng hạnh nàng ta mới chính thức để nàng ta bái kiến.

"Nương nương, đêm nay Hoàng thượng triệu Chung mỹ nhân thị tẩm." Vân Nhi đi đến, thấp giọng nói.

"Đã biết." Chung Linh nắm chặt nắm tay, nàng cảm thấy bản thân có chút vô lực.

Người trong hậu cung đều biết ngày thứ hai sau khi vào cung, tỷ tỷ của Nhạc phi nương nương đã được thị tẩm, trong khoảng thời gian ngắn hai tỷ muội họ Chung vô cung nổi bật. Ngay cả Chung Linh cũng không có cách nào bác bỏ tin đồn, nhưng trong lòng nàng chưa bao giờ cột Chung Uyển và mình vào cùng một sợi dây.

Nhưng Chung Uyển lại khác, nàng ta không thấy nàng có thái độ cự tuyệt, thần sắc lại thêm vài phần thân thiết.

Đêm Chung Uyển thị tẩm, Chung Linh mất ngủ.

"Nương nương..." Tưởng Nhi thấy mắt Chung Linh có quầng thâm có chút do dự hỏi: "Tối qua nương nương nghỉ ngơi không tốt sao?"

"Đánh thêm nhiều phấn là được." Chung Linh không có biểu cảm gì nói: "Hôm nay còn phải gặp Quý phi nương nương đấy."

Sau khi Chung Uyển thị tẩm, phải bái kiến các vị phi tử trong hậu cung. Hậu cung của Hoàng thượng không có Hoàng hậu, bởi vậy phân vị cao nhất chính là Vân Quý phi ở nơi đó.

"Vâng." Tưởng Nhi cũng biết đại khái chủ tử nhà mình như vậy là vì Chung Mỹ nhân cho nên không dám nhiều lời.

"Hôm nay lựa chọn trang sức tao nhã lịch sự một chút, không cần dùng trang sức quý giá." Dừng một chút, Chung Linh lại nói: "Hôm nay là ngày của Chung mỹ nhân, thật không hay nếu đoạt mất nổi bật của nàng."

Vân Nhi ở bên cạnh nghe vậy, sai tiểu cung nữ mang vài bộ y phục có màu sắc thanh nhã đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!