Chương 1: (Vô Đề)

"Tiểu thư, không hay rồi, lão gia nói muốn đưa tiểu thư vào trong cung." Xuân Mai, nha hoàn thân cận vội vội vàng vàng chạy vào trong phòng.

Chung Linh dừng bút lại, khẽ thở dài một cái rồi quay đầu lại nhìn nàng.

"Là sự thật đấy ạ, lần này Hoàng thượng tuyển tú, Chung phủ của chúng ta cũng có trong danh sách." Thấy tiểu thư nhà mình có vẻ không tin, Xuân Mai vội vàng giải thích.

"Ta chỉ là một thứ nữ nho nhỏ, dù sao thì cũng không tới phiên ta phải vào trong cung." Chung Linh nhìn nàng có phần kỳ quái, trừ phi...

"Là đại tiểu thư không muốn vào cung, tìm lão gia nói để tiểu thư đi thay." Xuân Mai sốt ruột nói: "Không phải tiểu thư không biết trong cung là nơi như thế nào, ngàn vạn lần không thể vào đó đâu."

Di chuyển tầm mắt, Chung Linh than nhẹ trong lòng, cục diện rối rắm này quả nhiên là đại tiểu thư ném cho nàng.

Từ lúc đến đây tới bây giờ cũng được hai ba năm rồi, kế thừa dáng vẻ yếu đuối khiêm tốn của nguyên chủ, mấy ngày nay cũng bình an vô sự, nếu không tính đến chuyện vị đại tiểu thư kia cố ý hay vô ý gây khó dễ.

Theo lý thuyết thì vào cung cũng là một việc tốt, nói không chừng nhân dịp này lại có thể biến thành phượng hoàng, thì khi đó những người ở nơi này lại không tránh kịp.

Chung Linh nghĩ đến đây thì cảm thấy buồn cười, vị Hoàng thượng này cũng có chút thú vị, bởi vì liên quan đến chuyện không có con nối dòng, bị nhóm triều thần thúc giục, cuối cùng đành phải ra lệnh tuyển tú, ngày tuyển chọn cũng là ngày các quan viên khuyến khích nữ nhi của mình tham gia.

Chắc hẳn hắn cùng biết rõ hung danh bên ngoài của mình rồi, Chung Lung hơi xuất thần.

"Tiểu thư!" Thấy tiểu thư nhà mình không nóng không vội, Xuân Mai nâng cao giọng.

"Gọi cái gì, ta còn chưa điếc đâu." Chung Linh liếc xéo nha hoàn không để tâm lên người mình.

"Tiểu thư, trong cung chính là nơi ăn thịt người, nếu tiểu thư nhất định phải đi thì trăm ngàn lần đừng kéo nô tỳ đi theo." Xuân Mai cắn môi, nàng đã bắt đầu đàm hôn luận gả với tiểu quản sự trong phủ rồi. Nếu lần này nàng cũng vào cung, thì chỉ sợ hôn sự với tiểu quản sự sẽ không rơi xuống người nàng nữa.

"Nếu thật sự phải đi, ta cũng không mang theo ngươi." Đặt cái loại nha hoàn ăn cây táo rào cây sung này ở bên người, còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa, đi đi thôi, đi đi thôi.

Quả nhiên giống như Xuân Mai nói, sau khi ăn cơm chiều, phụ thân gọi một mình nàng vào thư phòng.

"Bái kiến phụ thân." Chung Linh khom lưng hành lễ.

"Không cần đa lễ." Chung phụ nhìn khuôn mặt giống như đã từng quen biết của Chung Linh, có chút nói không nên lời.

Năm đó mẫu thân thân sinh của Chung Linh là mỹ nữ nổi danh trong kinh thành, cũng không biết Chung phụ dùng thủ đoạn gì mà có thể khiến bà cam chịu làm thiếp. Có điều nghĩ tới chuyện với gia thế bình thường như mình có thể gả cho quan hộ bộ kinh thành thì mẫu thân của Chung Linh cũng thỏa mãn rồi.

Từ lúc gả cho Chung phụ mẫu thân của Chung Linh vẫn được nâng ở trên tay, nhưng chưa đến vài năm, Chung phụ hoa tâm không đổi, vì ngột ngạt ở trong lòng, cho nên năm Chung Linh bảy tuổi thì bà qua đời.

Đương nhiên sau đó Chung phụ cũng không thèm để ý đến Chung Linh trong suốt một thời gian dài.

Bây giờ nhớ lại, bản thân mình có thể xuất hiện ở đây là do được đích trưởng nữ nhắc tới. Cho dù Chung phụ hoa tâm không đổi, nhưng vẫn yêu thương đại nữ nhi của mình.

Thu hồi suy nghĩ, Chung Linh nghe Chung Phụ nói: "Lần này Hoàng thượng tuyển tú, trong phủ chuẩn bị cho con đi, từ nhỏ con là đứa nhu thuận hiểu chuyện, tốt hơn tỷ tỷ thô lỗ luôn làm người khác khó chịu của con rất nhiều. Lại nỏi tuổi của nàng cũng hơi lớn một chút, không có nhiều ưu thế."

Chung Linh cảm thấy tức cười, bản thân nàng cũng biết cơ thể này vừa mới tròn mười bốn tuổi, vị tỷ tỷ kia của nàng cũng chỉ lớn hơn nàng một tuổi, mới chỉ mười lăm, sao đã thành lớn tuổi rồi. Cho dù nghĩ như thế nào, Chung Linh vẫn khom người ngoãn ngoan đáp ứng.

Lúc ra khỏi thư phòng thì gặp đại tiểu thư đang đi tới, Chung Linh lập tức cúi đầu nghiêng người gọi một tiếng tỷ tỷ.

"Muội muội đi lần này, nếu có phát đạt thì nhất định không được quên tỷ tỷ đâu nhé." Chung Uyển nghiêng đầu, trong mắt thoáng hiện ý cười.

"Muội muội không dám." Chuyện làm Chung Linh bất mãn nhất khi đến nơi này chính là vị tỷ tỷ này, rõ ràng nàng hơn tuổi nàng ta rất nhiều, chưa nói đến việc phải gọi tiểu hài tử là tỷ tỷ, còn phải nhìn nàng ta hô to gọi nhỏ. Hài tử cổ đại chính là trưởng thành sớm.

Trở lại phòng mình thì đã khuya rồi, lập tức chuẩn bị nghỉ ngơi, cổ đại không có hoạt động giải trí nào, muốn đọc sách nhưng nhìn ngọn đèn lờ mờ đành phải từ bỏ, nàng không muốn biến thành một người bị cận thị. Chỉ là hôm nay nằm trên giường, xoay đi xoay lại như thế nào vẫn không ngủ được.

Tới nơi này lâu như vậy, bởi vì dùng hết sức để kiềm chế, nàng không nghĩ tới bằng hữu thân nhân ở thế giới kia, mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ được yêu thương của Chung Uyển, lại không nhịn được nhớ tới phụ mẫu của mình, bản thân cũng được coi là hòn ngọc quý trên tay hai người, không hiểu tại sao lại bị chuyển đến nơi này chứ.

Có lẽ mình đúng là người đa cảm, Chung Linh ra sức lắc đầu, không nghĩ sâu nữa. Lần này lại bỗng nhiên nghĩ tới Hoàng đế Hoàng triều, giết huynh đệ để thượng vị, cộng thêm hung danh trước đây và thủ đoạn hiện tại, hoàn toàn là bạo quân.

Có điều trong lòng nàng, những điều này cũng không là gì, nàng cũng không tin chỗ kia thật sự có phương pháp hành động bí mật gì để có thể đưa người khác lên, thắng làm vua thua làm giặc. Nàng cũng rõ mặc dù mình bị đưa đi tuyển tú, nhưng chưa chắc đã được hoàng đế lưu lại, cũng không nhất định được lọt vào mắt xanh của hoàng đế, biết dung mạo của mình không quá tệ, nhưng dù sao vẫn chỉ là hài tử mười bốn tuổi, vẫn còn chút trẻ con, chẳng lẽ hoàng đế đang trong độ tuổi khỏe mạnh sẽ nhìn tiểu hài tử sao. Nàng vẫn còn chưa rõ tất cả những điều đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!