Chương 7: (Vô Đề)

Lạc Thần cúi đầu đi vào, cầm lấy chiếc khăn ở một bên, bắt đầu nghiêm cẩn hầu hạ Nhiễm Chi Thần tắm.

Một đôi tay mềm mại phủ trên cánh tay hắn, trên vai, trên lưng, trong ngực… Nàng một mực từ đầu tới cuối chỉ cúi gằm đầu, không dám liếc nhìn vẻ mặt của hắn, nhưng cảm nhận thì vô cùng chân thật, còn biểu cảm của hẳn thì không một tấc thay đổi.

Có lẽ do bên trong phòng độ ẩm rất cao, hoặc có lẽ là vì hơi nước bốc lên như lớp sương mù, nên chỉ một lát sau, cả mặt Lạc Thần đều nóng lên , đổ mồ hôi đầm đìa.

Lúc này, Nhiễm Chi Thần miễn cưỡng lên tiếng, âm thanh mang theo một chút khàn khàn vọng ra: "Vừa rồi nói đến chỗ nào rồi? Tiếp tục."

Cuối cùng bầu không khí ám muội khó hiểu này cũng đã bị phá vỡ, Lạc Thần như trút được một loại gánh nặng, nhẹ nhàng trộm thở ra.

Ngoài phòng mọi người nghe vậy cũng tiếp tục lên tiếng.

"Tất cả đều như chủ thượng đã dự đoán, tứ hoàng tử bây giờ đã nắm cục diện trong tay, vài ngày sau sẽ đem tin Triệu hoàng mất truyền ra ngoài, đến lúc đó, hắn chính là hoàng đế Triệu quốc đời tiếp theo."

"Triệu quốc lần này sợ là sẽ hỗn loạn một trận."

"Đúng vậy, Triệu quốc vài năm nay luôn luôn yên ổn, vừa mới giàu có một chút, sợ là lúc này sẽ rối loạn."

"Không sai, chắc chắn sẽ làm khổ dân chúng ."

"Hừ! Ai bảo Triệu hoàng dã tâm bừng bừng, thậm chí vọng tưởng muốn thống nhất thiên hạ, đến lúc đó chiến tranh nổi dậy, chẳng phải dân chúng cũng sẽ chịu khổ sao ."

Người bên ngoài đều nghị luận, ta một lời, ngươi một câu.

Lại thấy Nhiễm Chi Thần trầm giọng nói: "Các ngươi nói sai rồi, nếu như hắn quả thật có thể nhất thống thiên hạ, kết thúc sự giằng co phân tranh của bảy nước trong hàng trăm năm qua, mới có thể xem như là dân chúng đã hoàn toàn thoát khỏi chiến tranh, cuộc sống mới thực sự tốt đẹp." Nói tới đây, hắn tạm dừng một chút, rồi lại nói thêm: "Chẳng qua là… Nhiễm gia không thể đứng nhìn tình huống này xảy ra.

Nhất thống thiên hạ, Nhiễm gia không cho phép."

Dường như tiếng nói của hắn vừa dứt trong nháy mắt, bên ngoài mọi người liền đồng thanh đáp : "Thuộc hạ thề sống chết nguyện trung thành với chủ thượng." Thanh âm bên trong tràn đầy sự kiên định.

Bọn họ nguyện trung thành với Nhiễm Chi Thần, và chỉ có mình Nhiễm Chi Thần. Thậm chí phải làm tổn hại tới cả muôn dân trong thiên hạ, chỉ cần là mệnh lệnh của chủ thượng, cho dù là phạm vào sai lầm lớn nhất thiên hạ, bọn họ cũng sẽ vượt qua biển lửa, tuyệt không do dự.

Nhiễm Chi Thần mỉm cười, chuyển hướng đề tài, ôn nhu nói: "Tốt lắm. Tứ hoàng tử bên đó còn có chuyện gì muốn truyền đạt sao?"

"Tứ hoàng tử truyền lời, tất cả đều tuân theo sự sắp xếp của chủ thượng. Vài đại thần phản đối hắn, lần này cũng sẽ đều chết trong biển lửa . Hắn còn nói, sau khi xong chuyện, chắc chắn sẽ không quên ơn trợ giúp của chủ thượng." Bên ngoài một người nghe vậy đáp.

Mọi người tiếp tục lên tiếng thảo luận. Lạc Thần thì cũng vô cùng kinh ngạc.

Nàng đã nghe thấy điều gì?

Triệu hoàng đã chết , chính là tin người đã chết bị tứ hoàng tử bí mật không tiết lộ ra.

Tứ hoàng tử sắp sửa lên ngôi, sau lưng đã có Nhiễm gia hỗ trợ.

Nhiễm Chi Thần không thoát khỏi liên can tới cái chết của Triệu hoàng, trận hỏa hoạn kia chỉ e rằng là do chính hắn tạo ra.

Về vấn đề này, Lạc Thần cũng phần nào đoán được một ít. Nhưng điều nàng không nghĩ tới là nguyên nhân Nhiễm Chi Thần giết chết Triệu hoàng lại là do Triệu hoàng muốn nhất thống thiên hạ.

Sau một lúc suy nghĩ, Lạc Thần cũng mơ hồ hiểu rõ rằng , quả thật Nhiễm gia sẽ không bằng lòng nếu thiên hạ này thống nhất.

Bảy nước lúc này, đã chiến loạn phân liệt mấy trăm năm. Mà trong lúc đó Nhiễm gia nhanh chóng phát triển lớn mạnh lên. Bây giờ, nó đã có phần mạnh hơn cả bảy nước, trở thành sự tồn tại đặc biệt nhất trong thiên hạ. Nếu là có một ngày thiên hạ thống nhất, một ngọn núi không thể có hai con hổ, lúc đó Nhiễm gia và hoàng tộc, chắc chắn sẽ sinh ra phân tranh.

Nhưng nếu Nhiễm gia bây giờ thật sự không thể chống đỡ, vì sao không đích thân thống nhất thiên hạ, ngồi ôm giang sơn?

Đúng rồi, Nhiễm gia căn bản không cần phải làm vậy, giờ đã có thể ngồi trên địa vị quan sát toàn thiên hạ. Cho dù là vất vả giành được giang sơn, thử hỏi có triều đại nào có thể hưng thịnh giống Nhiễm gia, kéo dài hàng ngàn năm như vậy. Như bây giờ, là một thế gia siêu nhiên vậy, quả thực là còn tốt hơn xưng hoàng xưng đế.

Trong lòng Lạc Thần càng kinh ngạc, trên mặt thì vẫn không biến đổi sắc thái mà tiếp tục hầu hạ Nhiễm Chi Thần tắm rửa. Nhưng nàng không biết rằng, mỗi hành động mỗi vẻ mặt của mình đều đã rơi vào tầm quan sát của Nhiễm Chi Thần.

Hôm sau, Lạc Thần tỉnh lại trong ánh sáng ban mai, vươn vai mạnh một cái. Đã lâu không được ngủ trên chiếc giường mềm mại, rộng rãi như thế. Nó khiến nàng vứt bỏ toàn bộ suy nghĩ sang một bên, vừa nằm xuống một cái liền chìm vào giấc mộng cho đến tận hừng đông. Thật đáng tiếc, hôm nay bọn họ sẽ phải lên đường, sau đó tiếp tục đi , ban đêm nói không chừng còn phải ăn ngủ ở trong rừng núi. Chờ tới lúc lại được nằm trên chiếc giường thoải mái như vậy, cũng không biết phải đến khi nào .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!