Người ngoài cửa nghe vậy thì đi vào, vừa bước đến cửa phòng, đã thấy Lạc Thần mặc hồng y đứng ở trong phòng.
Lạc Thần lại không để ý đến người nọ, chỉ phức tạp nhìn Nhiễm Chi Thần.
Tuy hắn từng nói qua, hắn không có nghĩa vụ cứu nàng, nhưng nàng vẫn hi vọng ở hắn rất nhiều. Giờ nghĩ lại, hi vọng này thật đúng là mạc danh kỳ diệu (vô lý), chẳng lẽ vì hắn đã cứu nàng một lần, liền khiến nàng cảm thấy, chuyện này sẽ xảy ra lần thứ hai sao?
Sau nửa ngày, nàng nở nụ cười tự giễu. Thôi, tuy hắn bán đứng nàng lần này, nhưng mạng của nàng vốn là do hắn cứu. Song phương hỗ huệ, từ nay về sau, nàng sẽ không còn nợ hắn!
Nghĩ vậy, Lạc Thần bất đắc dĩ thở dài, thu ánh mắt về, xoay người đối diện với người đứng ở cửa.
Trong nhất thời, người nọ còn không biết Nhiễm Chi Thần nghĩ như thế nào. Hắn cân nhắc cả buổi, lời nói đã được sắp xếp tốt vừa muốn nói ra, thì đột nhiên Nhiễm Chi Thần cắt đứt: "Nói cho Triệu hoàng của các ngươi, nữ nô này có phần hợp mắt ta, nên ở lại đây rồi."
Người nọ nghe vậy thì sững sờ, đang chần chừ thì lại nghe thấy tiếng nói hơi bất mãn của Nhiễm Chi Thần vang lên: "Sao? Chẳng lẽ một nữ nhân Triệu hoàng cũng không nỡ cho ta?"
Người nọ giật mình kinh sợ, nói tiếng xin lỗi rồi lui xuống.
Trong phòng chỉ còn hai người, Lạc Thần và Nhiễm Chi Thần.
Mãi đến tiếng bước chân ngoài kia xa dần, Lạc Thần mới lấy lại tinh thần. Đúng vậy, nàng thật khờ, nàng nên nghĩ ra sớm hơn, với thân phận của Nhiễm Chi Thần, muốn nàng cũng không phải là chuyện quá đáng, cần gì phải lừa gạt, giấu diếm.
Lạc Thần thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không bị rơi vào tay Triệu hoàng.
Nhưng mà, hắn tùy ý muốn nàng, sau này thì sao? Sau này nàng sẽ đi theo hắn sao? Đi theo hắn làm gì?
Nhất thời, Lạc Thần hơi mờ mịt.
Tuy tương lai không rõ phương hướng, tự do đối với nàng mà nói lại xa không thể chạm, nhưng dù thế nào, đều tốt hơn tiếp tục ở lại đây, sống cuộc sống nô lệ không phải của mình.
Nghĩ vậy, nỗi lòng bất ổn của Lạc Thần, mới giảm đi một chút, ánh mắt nhìn Nhiễm Chi Thần, cũng mang theo tia cảm kích. Mặc kệ vì sao, tóm lại, hắn lại cứu nàng một lần.
Từ khi người nọ đi, Nhiễm Chi Thần cũng không để ý đến Lạc Thần. Hắn nửa tựa vào giường, khẽ cau mày, vỗ nhẹ đầu ngao khuyển không dứt, như đang suy tư điều gì.
Bỗng nhiên, động tác trên tay của hắn dừng lại, nâng mi nhìn về phía cửa phòng. Đúng lúc ấy, cửa phòng bị mở ra một lần nữa, liên tiếp có vài người tiến vào. Là mấy người thuộc là rời đi lúc trước.
Ở một khắc mấy người nhìn thấy Lạc Thần, rõ ràng đều hơi kinh ngạc, lại nghe Nhiễm Chi Thần hỏi, mặt không biểu tình: "Sao rồi?"
"Bẩm chủ thượng, thuộc hạ may mắn không làm nhục mệnh!" Mấy người đồng thanh mói.
Nhiễm Chi Thần cười hài lòng, đứng lên, chỉnh sửa vạt áo vốn cũng không lộn xộn: "Đi thôi, về Nhiễm Châu." Dứt lời, nhấc bước ra cửa phòng, dáng vẻ thong dong, dường như mọi việc trong thiên hạ, đều nắm trong tay.
Trong xe ngựa, Nhiễm Chi Thần dựa vào một bên xem sách, Lạc Thần thì ngồi nghiêm chỉnh ở một chỗ, lẳng lặng nhìn qua cửa xe, xem ánh lửa ngút trời ở phương xa.
Không lâu sau đó, Lạc Thần theo Nhiễm Chi Thần đi ra đấu thú trường.
Nhưng ai ngờ, xe ngựa vừa đi khỏi không lâu, trong đấu thú trường liền xảy ra hỏa hoạn. Đại hỏa tràn ra rất nhanh với khí thế sét đánh không kịp bưng tai, khói đặc cuồn cuộn ùn ùn kéo đến, một mảnh ánh lửa tận trời. Tựa hồ ở trong đấu thú trường, còn nghe được láng máng tiếng kêu rên vùng vẫy của vô số nô lệ cùng đám quyền quý.
Một khắc này, Lạc Thần lập tức nghĩ tới Đông Tuyết, nàng đang ở trong đấy!
Nghĩ tới đây, trong lòng vô cùng lo lắng, khó có thể nhịn. Mặc dù ở cùng Đông Tuyết chỉ mới mười lăm ngày, nhưng đó là sự ấm áp duy nhất của Lạc Thần ở trên đời này. Mặc dù hầu hết thời gian, đầu óc nàng không tỉnh táo, nhưng lúc sáng suốt vẫn luôn bảo vệ Lạc Thần. Mặc dù Lạc Thần không phải tiểu thư thực sự của nàng, nhưng trí nhớ tồn tại ở trong đầu, lại thực sự ảnh hưởng đến Lạc Thần.
Nàng còn định chờ hoàn cảnh của mình đỡ đi một chút, thì sẽ nghĩ biện pháp cứu Đông Tuyết ra. Nhưng mà, rốt cuộc là không kịp sao? Có trong nháy mắt, thậm chí Lạc Thần còn muốn lao xuống xe ngựa, cứu Đông Tuyết. Dẫu biết là không thể, nhưng ít nhất nàng đã từng cố gắng làm việc ấy.
Nhưng đến cuối cùng, sự thật là nàng đã không làm vậy, chỉ lặng lặng ngồi yên trên xe ngựa, trơ mắt nhìn hỏa thế càng lúc càng lớn. Nàng không biết lực lượng của Nhiễm Chi Thần có thể cứu một người từ trận đại hỏa này ra không. Nàng chỉ biết là, giờ phút này, một chút dũng khí để hỏi một câu, van xin một câu nàng cũng không có.
Trong im lặng, xe ngựa ngày càng đi xa, mùi khói khí gay mũi cùng nhiệt độ nóng rực cũng bởi thế cách họ xa dần. Cuối cùng Lạc Thần nhìn ra xa một lần, rồi rút ánh mắt của mình về, buông mành cửa xe xuống.
Nàng nhìn sang Nhiễm Chi Thần, chỉ thấy hắn vẫn chuyên chú đọc sách, từ đầu đến cuối chưa từng tỏ ra lúng túng ngạc nhiên, thậm chí còn chưa từng nâng đầu lên. Dường như phần thanh nhã kia đã sâu tận xương tủy, dường như phần thong dong kia, chính là bản năng bẩm sinh của hắn.
Nghĩ lại các loại đầu mối trước đó, Lạc Thần buông xuống đôi mắt, thấy hơi phức tạp. Trong đầu không ngừng hiện ra cảnh tượng cuối cùng mà nàng nhìn thấy. Ánh lửa tận trời kia như nhuộm vào tầng mây, rặng mây đỏ đầy trời trải ra, phía chân trời, đúng là một mảnh lửa đỏ…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!