Ban đêm, Nhiễm Chi Thần tắm rửa xong, trở về phòng thì thấy Lạc Thần nửa người đã tựa vào giường, nhắm mắt ngủ trước.
Hắn nhìn mái tóc còn ướt của mình một chút, khẽ thở dài, trong mắt có chút bất đắc dĩ.
Nửa năm nay, hai người cùng chung sống, bất tri bất giác đã thay đổi rất nhiều. Ỷ vào sự cưng chiều dung túng của hắn, Lạc Thần đã sớm không còn cẩn thận, nơm nớp lo sợ hắn như lúc đầu nữa.
Giống như hôm nay, nàng ngủ trên giường trước cả hắn, lại còn ngủ đến say sưa, tựa như đây là việc bình thường cũng hay xảy ra.
Nhiễm Chi Thần cầm khăn vải, lau tóc qua loa vài cái, cũng không chải lại đã trực tiếp lên giường.
Lạc Thần nghe thấy tiếng động, hai mắt hơi hơi mở ra, sau khi thấy là hắn, nàng ôn nhu cười: "Chủ thượng, ngài đã trở về?"
Thanh âm còn ngái ngủ của nàng nghe vào có chút mềm mại, tựa như lông chim, tô tô (xôm xốp) ngưa ngứa gãi vào lòng Nhiễm Chi Thần. Vậy mà biểu tình lười biếng uể oải lúc này của Lạc Thần, một phần lơ đãng lại mang nét mị hoặc cứ tự nhiên như nước chảy mà phơi bày, che cũng không cách nào che được.
Nhiễm Chi Thần không nhịn được cảm thán. Nàng ở bên cạnh hắn đã ba năm. Mà trong ba năm này, hai người hầu như ngày ngày thân cận, đêm đêm ôm nhau. Theo lý mà nói, cho dù không cảm thấy mệt mỏi nhàm chán cũng phải trở thành thói quen mà không cảm thấy gì khác. Thế nhưng cám dỗ của nàng đối với hắn dường như chỉ tăng không giảm, càng ngày càng tăng.
So với một năm rưỡi trước, hiện tại Lạc Thần đã tròn mười lăm tuổi, chỉ còn mấy tuần trăng nữa là tròn mười sáu. Thiếu nữ thanh xuân động lòng, lại thêm vài phần quyến rũ mê người, nhất cử nhất động đều có thể dễ dàng câu hồn người khác.
Mắt Nhiễm Chi Thần tối lại, khẽ cười một tiếng, kéo Lạc Thần về phía mình. Thân thể mềm mại nhu nhược không xương lập tức dán vào người hắn, khiến hắn cảm thụ rõ ràng được đường cong lả lướt của nàng.
"Chủ thượng?" Có lẽ là hắn ôm có chút chặt, Lạc Thần nghi ngờ khẽ hỏi.
Hơi thở như lan phả vào mặt hắn, thân thể vừa tắm rửa xong không lâu của nàng ẩn giấu một hương thơm mát thẩm thấu ra làm Nhiễm Chi Thần chậm rãi hít vào một hơi, con ngươi dần trở nên sâu thẳm.
Sau một khắc, hắn lại cúi đầu, khẽ hôn lên đôi môi trơn bóng mọng nước của nàng một cái.
Khi hắn ngẩng đầu lên, đã thấy khuôn miệng thơm mùi đàn hương* của nàng khẽ nhếch, gò má ửng đỏ, mái tóc dài còn hơi ẩm ướt xõa tung, vạt áo xốc lên, có thể thấy loáng thoáng bộ ngực sữa ngày càng đẫy đà.
*Nguyên văn: đàn khẩu, tra VP và GGT thấy chữ đàn là đàn trong đàn hương nên đã tự chém thành vậy :v
Nhiễm Chi Thần lần thứ hai cúi đầu, hôn xuống sâu hơn. trong lúc môi lưỡi tương giao, tay hắn khẽ luồn vào váy nàng, xoa nhẹ da thịt trắng mịn mềm mại của nàng.
Một lúc lâu, nụ hôn kết thúc.
Nhiễm Chi Thần nhìn đôi mắt mơ màng của Lạc Thần, vốn mạnh mẽ càng thêm hăng hái. Hô hấp hai người hơi nóng, thở gấp không ngừng. Hắn bất ngờ áp đầu của nàng vào lòng, hai tay ra sức ôm chặt. Hồi lâu sau mới áp chế được kích thích cuộn trào mãnh liệt xuống.
"Ngủ đi…" Thanh âm của Nhiễm Chi Thần có chút u ám khàn khàn, sau khi nặng nề thở hắt ra mới nhắm hai mắt lại. Nhưng một tay vẫn như cũ lưu lại nơi vạt áo Lạc Thần.
Nhận thấy hắn dần dần bình phục lại, Lạc Thần bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Hơn một năm nay, tình huống như vậy thường xuyên xảy ra. Mỗi lần nàng cho rằng mình sắp bị *, hắn lại luôn nói một câu đơn giản "Ngủ đi" rồi dừng lại mọi động tác. Dần dần, Lạc Thần cũng đã thấy nhưng không thể trách.
Chỉ là, trải qua tiếp xúc ngày một thêm thân mật, ranh giới trong lòng Lạc Thần càng trở nên mờ mịt phức tạp. Nàng không biết, nếu hắn thực sự muốn nàng, nàng phải dùng loại tâm tình nào để đối mặt.
Nhưng Lạc Thần cũng hiểu rõ, ngày đó, sớm muộn cũng phải đến. Đến lúc đó mặc kệ tâm tình của nàng là loại nào, nếu hắn thực sự muốn, nàng cũng chỉ có thể chấp nhận. Thậm chí không chỉ phải chấp nhận, còn phải tỏ ra phối hợp.
Hiện tại, tang kỳ của Trần thị đã qua hơn phân nửa, nói vậy nửa năm sau, Nhiễm Chi Thần không cần tiếp tục kiềm chế nữa. Đến lúc đó, nàng có lẽ tránh cũng không thể tránh a.
Lại nói tiếp, nếu không phải Trần thị chết, sợ là một năm rưỡi trước nàng đã bị Nhiễm Chi Thần * rồi. Khi đó nàng so với lúc này càng chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Điều này làm cho Lạc Thần không thể không cảm kích đối với chế độ giữ đạo hiếu ở cổ đại.
Thế giới này tuy rằng hoang đường, rất nhiều quy củ cũng không giống. Nhưng chỉ có một chữ "Hiếu" này là trăm nghìn năm qua chưa hề thay đổi. Mà việc giữ đạo hiếu này càng thể hiện chữ "Hiếu" đó rõ nhất. Thậm chí liên quan đến thể diện phẩm đức của một người, là một việc vô cùng quan trọng.
Thế nhưng, dù Lạc Thần đã sớm biết, dựa theo tang chế (quy định để tang) của thời đại này, trong tang kỳ phải cấm sắc cấm nhạc (cấm việc sắc dục, cấm việc vui vẻ, hoan hỉ như là cưới gả có con vân vân). Nhưng đối với việc Nhiễm Chi Thần trong tang kỳ không động đến nàng, vừa trong dự liệu của nàng, vừa có chút bất ngờ.
Nguyên nhân rất đơn giản, nàng chẳng qua chỉ là tỳ nữ của hắn, nô lệ của hắn, mà không phải thê tử (vợ) của hắn.
Thời đại này, tuy đa phần mọi người đều theo tang chế mà túc trực bên linh cữu, nhưng vẫn có không ít quý tộc âm thầm lén lút làm trái. Nhất là đối với quy định cấm sắc, đám quý tộc đã quen với thú vui ca múa sắc dục này thật sự một chút cũng không chịu đựng được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!