Sau khi Lạc Thần thoát khỏi trận đấu, rõ ràng cảm thấy, thái độ của mọi người đối với nàng, so với lúc trước là trên trời dưới đất.
Một lần nữa nàng bị đưa về căn phòng cũ, hai lão mụ tử vẫn còn ở đấy, vừa thấy nàng, lập tức chạy ra đón chào, trên mặt toàn ý cười nịnh nọt.
Một người đỡ Lạc Thần ngồi xuống, vui mừng nói: "Đại nạn mà cô nương không chết, ắt có phúc về sau. Ta đã nói rồi, cô nương quốc sắc thiên hương như vậy, đương nhiên không phải người đoản mệnh."
Người còn lại bê một ly trà ấm thơm lừng, cũng hùa theo: "Đúng vậy! Vừa nhìn cô nương đã biết là mệnh quý nhân, sau này được thăng chức, đã là việc nằm trong tay."
Dứt lời, hai người đều cẩn thận quan sát từng cái biểu tình trên khuôn mặt Lạc Thần.
Nói thực ra, ngoại trừ trong giây lát lúc đầu, hai người ấy còn không có bất kỳ hành động gì vô lễ với Lac Thần. Thậm chí có thể nói, nếu hai người không tận tâm tận lực trang hoàng cho Lạc Thần, thì chỉ dựa vào tư sắc của Lạc Thần, chưa chắc đã đạt được hiệu quả rung động như vậy.
Nói chung bây giờ, Lạc Thần chỉ mới mười ba tuổi mà thôi, rất nhiều chỗ còn chưa nảy nở, khuôn mặt cũng có vài phần non nớt, ngây thơ, vẫn cách một khoảng so với diện mạo ở kiếp trước. Thế nhưng hai người vẫn bất an, không yên lòng, thứ nhất là sợ Lạc Thần ghi hận các nàng lúc đầu đã vô lễ, thứ hai, là một nguyên nhân lớn hơn.
Giống tình huống hôm nay, nữ nô được đưa lên sàn diễn, cuối cùng lại được cứu, cũng không phải lần đầu tiên xảy ra. Mà trong những nữ nô được đám quyền quý vừa ý mang đi, rất nhiều người được thăng chức rất nhanh.
Dù sao, có thể khiến một người quyền quý đã nhìn quen sắc đẹp, không tiếc gây chiến cứu người vào lúc biểu diễn, hẳn phải có chỗ hơn người.
Mà trong những nữ nhân này, nhiều người sau khi giành được quyền thế địa vị, lại luôn canh cánh trong lòng việc đã từng làm nô. Những kẻ đã từng nhìn thấy bộ dạng thấp hèn của các nàng, cũng trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Một khi có cơ hội, nhất định sẽ tiêu diệt hết.
Như hai lão mụ tử này, không cần tốn nhiều sức có thể giải quyết, thường sẽ là người đầu tiên bị khai đao.
Cho nên, tuy hai lão mụ tử cảm thấy Lạc Thần không giống người độc ác như vậy, nhưng dù sao thì lòng phòng bị là không thể không có. Ân cần như bây giờ, là bởi hi vọng Lạc Thần có thể giơ cao đánh khẽ, nhớ đến những việc tốt mà các nàng làm. Nói không chừng vì vài việc tốt này, còn có thể được cất nhắc *.
Hai người thì nghĩ phức tạp, còn Lạc Thần lại không để ý chút nào. Rốt cuộc vượt qua một kiếp, làm cho dây thần kinh vẫn căng thẳng từ khi xuyên qua đến giờ của Lạc Thần được buông lỏng trong chốc lát. Hơn nữa, cuối cùng còn không bị đối xử như người chết.
Nhưng ngay lập tức, nghĩ đến nguyên nhân mà thái độ của những người này thay đổi, thì chút mừng rỡ vừa sinh ra, lập tức bị dập tắt.
Hôm nay, có không ít quyền quý đã nhằm vào nàng. Đây là sự bảo đảm cho tính mạng của nàng, nhưng bây giờ cũng biến thành điểm khiến nàng phải bận tâm và sầu lo nhất. Nàng cần phải suy nghĩ kỹ một chút, làm thế nào, mới có thể trong những ánh nhìn chằm chằm của hổ, giữ được thân mình.
Như bây giờ, nàng đã đi được bước đầu tiên, bảo đảm được tính mạng của mình. Nhưng vẫn chưa đủ, kế tiếp, thứ nàng muốn lấy được là tự do, là tôn nghiêm. So với bước đầu tiên, độ khó của bước này, chỉ hơn không kém.
Trong khi nàng đang tập trung tư tưởng suy nghĩ, mấy tiếng đập cửa vang lên, một người bên ngoài nói vọng vào: " Cô nương, đại phu tới xem xét vết thương cho ngươi."
Lạc Thần vội cho người mời đại phu vào.
Cảm giác khẩn trương do đối diện với sinh tử vừa biến mất, đau đớn càng trở nên rõ ràng. Cũng may máu đã tự ngừng chảy, có vẻ như vết thương không nghiêm trọng lắm.
Qủa nhiên, sau khi đại phu cẩn thận xem thì bảo: "Cô nương yên tâm, vết thương nhìn thì lớn, thực tế lại không sâu, cũng không làm bị thương đến gân cốt. Chỉ cần chú ý bôi thuốc, vài ngày sau sẽ không có gì phải lo. Chẳng qua là không được để gặp nước, giữ gìn cẩn thận.
Lúc Lạc Thần bị hổ cào thành thương, thực sự rất lo lắng. Điều kiện chữa bệnh ở cổ đại kém như vậy, nàng sợ nếu mình bị thương quá nghiêm trọng, thì dù là giữ được mạng, cũng trở thành tàn tật. Nhưng giờ đây, nàng thà rằng thương thế nặng hơn chút nữa, để nàng có thể kéo dài thời gian.
Trong suy nghĩ của nàng, nếu những quyền quý kia muốn nàng, cũng sẽ đợi đến khi thương thế của nàng tốt rồi mới nói.
Rất nhanh sau đó, nàng biết là mình nghĩ nhầm rồi.
Đại phu vừa rời đi không lâu, một gã công công đi tới, nhìn cách ăn mặc, chắc là người bên cạnh Triệu hoàng.
Hắn the thé thông báo cho Lạc Thần: "Xin cô nương hãy đi tẩy rửa trang hoàng, chuẩn bị tốt một phen, một lúc nữa có quý nhân hẹn gặp."
Lạc Thần kinh hãi, vội hỏi: "Không biết là quý nhân nào hẹn gặp, kính nhờ công công tiết lộ cho biết một hai."
"Thứ cho tạp gia hiện giờ không thể nhiều lời, cô nương chỉ cần nhớ, người ấy thân phận cực kỳ tôn quý, quan trọng là ngươi phải cẩn thận hầu hạ, không được làm ngài giận. Còn sự tình cụ thể, đến lúc đó sẽ có người nói tỉ mỉ cho ngươi." Dứt lời, không chờ cho Lạc Thần hỏi thêm gì đã lui xuống.
Lac Thần thật không ngờ, thời khắc này sẽ đến nhanh như vậy. Nàng vốn tưởng rằng ít nhất sẽ có thời gian là hai ngày đê dưỡng thương.
Lập tức, nàng có chút luống cuống.
Hai lão mụ tử một lần nữa tẩy rửa trang hoàng cho nàng. Nàng lo lắng tự hỏi kế sách ứng đối, nhưng càng nghĩ càng thấy loạn thành một mớ. Nghĩ nửa ngày, cũng không có chút đầu mối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!