Sau khi năm tỳ nữ bị phạt hỏa hình, không ai trong Nhiễm phủ còn dám đề cập đến Trần Tử Di, đồng thời cũng ít chú ý tới hôn sự của Nhiễm Chi Thần hơn.
Qua chuyện này, Trần Tử Di cũng không thể ở Nhiễm gia được nữa. Ngày đó, Trần Tử Nặc đã hộ tống nàng về Hoài Dương.
Tại bãi bắn tên của Nhiễm phủ, Nhiễm Chi Thần dùng lực kéo cung, mũi tên bắn ra trúng ngay hồng tâm.
"Tốt!" Trần Tử Nặc vừa nói vừa đi vào bãi. Hắn vừa từ Hoài Dương về.
"Về rồi?" Nhiễm Chi Thần xoay người nhìn hắn.
"Ừ, vừa về."
"Sức khỏe của cậu có tốt không?"
"Thân thể phụ thân vẫn rất khỏe mạnh, nhưng lần này có vẻ thất muội đã bị đả kích không nhỏ, đi nửa đường thì lên cơn sốt cao, miệng nói mê liên tục. Phụ mẫu ta nhìn nàng như vậy khó tránh khỏi đau lòng." Trần Tử Nặc lo lắng nói.
Nhiễm Chi Thần nhìn hắn, không nói gì nữa mà quay đâu đi, tiếp tục để tâm vào tấm bia ngắm.
Trần Tử Nặc nhớ tới vẻ bi thương của Trần Tử Di, giờ lại nhìn tư thế oai hùng, không chút để ý của Nhiễm Chi Thần, trong lòng sinh ra chút oán khí.
"Thất muội sai người tung tin đồn nhảm là không nên, nhưng đó cũng là vì nàng một lòng mê đắm người. Ngươi luôn lạnh nhạt vô cùng mới khiến nàng tuyệt vọng quá mà làm bừa. Dù ngươi thấy bất mãn nhưng chẳng lẽ không thể dùng phương thức nào đó ôn hòa hơn để xử lý sao?" Trần Tử Nặc cau mày nói.
"Ta cũng là muốn tốt cho nàng." Nhiễm Chi Thần lại bắn một mũi tên, quay đầu nói nhạt.
Trần Tử Nặc biết hắn nói không sai. Nếu không tính lấy Trần Tử Di làm vợ thì sẽ chẳng có lợi cho ai nếu để mặc những lời đồn kia tiếp tục truyền lưu. Cũng chỉ có Trần Tử Di nóng lòng quá mới làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy, cho rằng lời đồn lan rộng, có được những tiếng tăm hư ảo ấy là có thể tạo thành sự thật trong lòng mọi người, bức Nhiễm Chi Thần vào khuôn khổ.
Nhưng sao Nhiễm Chi Thần sẽ để cho những lời đồn ấy định đoạt.
Trần Tử Nặc thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Chuyện của thất muội coi như xong, nhưng hôn sự của ngươi thực sự không thể kéo dài được nữa. Sợ là cô không chờ được qua mùa đông này, chẳng phải lúc đầu ngươi cũng đã đồng ý với nàng đặt ra hôn sự trước cho dù ngày thành hôn có chậm một chút cũng được hay sao."
Nhiễm Chi Thần buông cung, nhìn tấm bia phía trước không nói lời nào.
Trong sự trầm mặc, một người hầu đi vào, nói khẽ vào tai Nhiễm Chi Thần cái gì đó, sắc mặt của Nhiễm Chi Thần liền trầm xuống: "Hồ nháo."
Tại luyện võ trường, Lạc Thần mặc hồng y múa trường kiếm.
Mặc dù thân thể chưa khôi phục, nhưng nàng muốn mau chóng dung hợp những thể ngộ mấy ngày nay vào trong kiếm pháp. Vì vậy, vài hôm rồi, ngày nào nàng cũng tới đây luyện kiếm.
Nhưng lần nào thể lực của nàng cũng không duy trì được lâu, không chờ nàng tìm được cảm giác thì đã phải thở hổn hển mà kết thúc.
Vậy mà hôm nay, nàng vừa vung kiếm thì đã thấy linh quang hiện ra, cái điểm nàng vẫn không thể khám phá ấy đột nhiên như tìm được linh cảm. Bởi thế, nàng quên thời gian, quên mệt mỏi, chỉ biết nắm chặt thanh kiếm trong tay, không ngừng chém xuống.
Nàng có thể cảm giác được, mỗi một kiếm ra làn nàng lại cách cái điểm ấy gần hơn một phần. Cảm giác tuyệt vời đó khiến nàng không muốn dừng lại dù chỉ một khắc. Nàng biết, bỏ lỡ lần này thì không biết phải chờ đến bao giờ mới tìm được cơ hội đột phá.
Trần Tử Nặc đi theo Nhiễm Chi Thần vào luyện võ trường, thấy bóng dáng của Lạc Thần thì bỗng hiểu ra. Bây giờ chắc cũng chỉ có vị Bảo cô nương này mới có thể khiến cho Nhiễm Chi Thần lộ ra vui giận rõ ràng như vậy.
Thấy tình cảnh trong sân, sắc mặt Nhiễm Chi Thần tối lại, vừa định tiến lên chặn lại thì Nhiễm quản gia can ngăn:
"Chủ thượng, Bảo cô nương như vậy hình như là do có ngộ đạo. Nếu có thể khám phá ra tất sẽ có tiến bộ lớn. Hiện tại ý thức của nàng đang dung nhập với kiếm thuật, nếu có người đột nhiên quấy rầy thì sợ là sẽ gặp nguy hiểm, tẩu hỏa nhập ma." Nhiễm quản gia khuyên nhủ.
Nhiễm Chi Thần sửng sốt, nhíu mày: "Nhưng ngươi nói xem, nàng đã luyện tập một canh giờ, thân thể nàng còn yếu, gắng sức như vậy không có việc gì sao?"
"Chuyện này… lão nô cũng không biết. Nhưng nhìn bộ dáng ấy thì có lẽ cũng không đáng ngại. Người tập võ thường có tiềm lực rất lớn." Giọng nói của Nhiễm quản gia cũng không được chắc chắn.
"Gọi Doãn đại phu tới đây." Nhiễm Chi Thần trầm ngâm một lát rồi nói.
"Vâng." Nhiễm quản gia gọi một người hầu tới, dặn dò vài câu rồi lại đứng về bên người Nhiễm Chi Thần, cùng chú ý tới Lạc Thần.
"Vương thúc, ngươi thấy kiếm pháp của Tiểu Bảo như thế nào?" Nhiễm Chi Thần nhìn Lạc Thần không chớp mắt, mở miệng nói với Nhiễm quản gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!