Chương 37: (Vô Đề)

Ngày Trần Tử Di rời đi đã trở về phòng suy nghĩ một mình rất lâu.

Cho dù căm ghét Lạc Thần nhưng nàng cũng biết, đối với nàng, bây giờ việc quan trọng nhất không phải là đối phó Lạc Thần mà là các thế gia tiểu thư muốn tranh giành cùng nàng. Phải biết là thèm muốn vị trí Nhiễm gia chủ mẫu không phải chỉ có mỗi mình nàng. Dù là Lạc Thần được sủng ái nhưng cũng chỉ là một nha hoàn mà thôi, nếu sau này có được nâng lên làm thiếp cũng chỉ có thể là tiện thiếp hạ đẳng nhất.

Mà những nữ nhi nhà thế gia này lại lại khác. So với Lạc Thần, những quý nữ cao quý có thân thế mới là đối thủ lớn nhất của nàng.

Vì vậy, Trần Tử Di lại nhen nhóm ý định lôi kéo Lạc Thần lần nữa. Dù sao Lạc Thần cũng là nữ nhân duy nhất bên người Nhiễm Chi Thần, chung quy vẫn có ảnh hưởng đối với hắn. Trần Tử Di nghĩ tuy không thể khiến Lạc Thần nói chút lời bên gối vì nàng nhưng thỉnh thoảng tiết lộ một vài tin tức của Nhiễm Chi Thần cho nàng cũng đã vô cũng có ích.

Theo nàng nghĩ, Lạc Thần thay vì để một vị chủ mẫu không rõ lai lịch vào cửa, khiến tính mệnh bản thân rơi vào tay đối phương không bằng trợ giúp Trần Tử Di nàng gả vào Nhiễm phủ. Tối thiểu nàng vẫn luôn xử sự vô cùng rộng lượng lương thiện với Lạc Thần.

Lạc Thần nhìn nụ cười thân thiết của Trần Tử Di, trong lòng có chút mất mát. Hôm nay là vị Trần tiểu thư này, ngày mai sẽ là ai?

Hiện giờ bệnh tình của Trần thị đang nguy kịch, việc nghị thân của Nhiễm Chi Thần đã lửa sém lông mày (vô cùng cấp bách). Nếu không Trần thị mà chết, Nhiễm Chi Thần phải đợi đến lúc tang kỳ ba năm qua rồi mới có thể tiếp tục bàn việc hôn nhân.

Mà đến khi Nhiễm Chi Thần đón dâu, nàng lại sẽ rơi vào hoàn cảnh như thế nào? Lạc Thần nghĩ, cuộc sống an ổn của nàng sợ là không thể có đi...

Đúng lúc này, nha hoàn của Trần Tử Di vội vàng đi tới, vẻ mặt cũng có chút khẩn trương. Nàng đến bên Trần Tử Di nói vào tai gì đó, lại thấy lập tức sắc mặt Trần Tử Di đại biến.

Sau đó, nàng ta sắc mặt tái nhợt bày tỏ cáo từ với Lạc Thần, liền vội vã rời đi cùng nha hoàn.

Lạc Thần nhìn hướng đi của nàng ta, mày nhíu lại nghi ngờ. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra khiến vị Trần tiểu thư luôn nhã nhặn lịch sự ôn hòa này thất lễ như vậy?

Lúc này, cả vườn hoa tươi vẫn kiều diễm như cũ, mùi hoa nhàn nhạt tỏa ra, nhưng Lạc Thần lại đột nhiên có chút dự tính. Nàng thu hồi kiếm, đứng dậy, chuẩn bị trở về phòng.

Nhưng suốt dọc đường, trông thấy bọn hạ nhân quần tam tụ ngũ (cùng nghĩa với tụn năm tụm bảy) đi về phía tiền viện (sân trước). Lúc trông thấy nàng, sắc mặt mỗi người đều có chút quái dị.

"Ngươi đi hỏi thăm một chút xem trong phủ xảy ra chuyện gì?" Lạc Thần quay sang bên cạnh nói với nha hoàn.

Nàng đứng yên đợi một lát, lại thấy nha hoàn trở về, giọng có chút sợ hãi nói: "Bảo cô nương, nghe nói Nhiễm quản gia triệu tập bọn hạ nhân trong phủ đến tiền viện quan hình (xem người bị phạt). Giải thích là có mấy nha hoàn truyền lời đồn lung tung, hôm nay bị xử phạt hỏa hình (hình phạt thiêu sống).

"Lời đồn gì?" Lạc Thần nghi ngờ hỏi. Nghiêm trọng đến mức phải xử hoả hình, còn bắt hạ nhân toàn phủ quan hình, sợ là không phải loại lời đồn đơn giản gì.

"Hình như là về biểu tiểu thư. Mấy nha hoàn đồn biểu tiểu thư sẽ gả cho chủ thượng làm vợ. Chủ thượng nói các nàng phá hủy danh tiếng của biểu tiểu thư, không chỉ trừng phạt nghiêm khắc mà còn muốn hạ nhân trong phủ chúng ta đều phải đến xem, sau này nếu ai còn nói linh tinh sẽ có kết cục giống vậy." Dứt lời, thần sắc của nha hoàn đó có chút né tránh nhìn Lạc Thần, bộ dáng có phần muốn nói lại thôi.

Thấy thế, Lạc Thần trầm giọng quát lên: "Còn cái gì nữa, cũng nói đi!"

"Dạ." Nha hoàn có chút khiếp đảm đáp: "Bọn họ... Bọn họ còn nói, thật ra là mấy nha hoàn kia tung tin đồn, chọc Bảo cô nương tức giận nên khiến cho chủ thượng giận dữ, xử các nàng chịu hỏa hình. Hiện tại, mấy nha hoàn đó đang ở tiền viện mà điên cuồng mắng to Bảo cô nương ngài."

Lạc Thần cau mày, trầm tư một chốc mới phục hồi lại nói: "Đi, đến tiền viện." Dứt lời liền hướng về phía tiền viện mà đi. Nàng phải tận mắt nhìn xem này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

Tiền viện và hoa viên cũng không gần nhau, Lạc Thần đi được nửa đường đã bắt đầu thở dốc. Cũng may sau đó có một gã hạ nhân mang kiệu tới, nàng lúc này lại ngồi lên kiệu, tiếp tục vội vàng đến tiền viện.

Chờ tới khi nàng đến thì chỉ thấy một sân lớn như vậy đã đứng đầy người. Mọi người trông thấy cỗ kiệu của Lạc Thần đều mang sắc mặt sợ hãi tránh qua một bên. Nhìn bộ dáng đó, thật sự là giống như chạy trốn nước lũ và thú dữ (nguyên văn: con mãnh thú và dòng nước lũ).

Lạc Thần xuống khỏi kiệu, thần sắc ngưng trọng nhìn về phía trước. Nơi giữa sân đã sắp sẵn năm đống than củi thật lớn, mỗi cái đều dựng một cột thập tự giá bằng gỗ, mà trên giá gỗ đó đang trói năm nha hoàn.

Khiến Lạc Thần kinh hãi nhất là trong số những người đó đã có hai nha hoàn bị thiêu, chỉ còn lại ít than củi còn cháy mà thôi. Mà người bị trói trên giá đương nhiên đã trở thành một cỗ thi thể đen như mực chỉ làm cho người nhìn thấy không rét mà run.

Ngoài ra, trên đống củi ở giữa là lửa đỏ hừng hực đang thiêu đốt. Bên trong màn khói cuồn cuộn dày đặc, Lạc Thần nhìn không rõ mặt người đó nhưng có thể nghe ra âm thaanh nàng phát ra ngày càng yếu, cảm nhận được sinh mệnh trong cơ thể nàng đang từ từ bị xói mòn, hầu như không còn.

Lạc Thần đứng thẳng bất động tại chỗ, sợ hãi không ngừng.

Mãi lâu sau, nàng nhìn về phía hai nha hoàn còn chưa bị hành hình, hơi mơ hồ cảm thấy có chút quen mắt.

Sau một khắc, nàng bừng tỉnh đại ngộ nhớ ra, đây chẳng phải là mấy nha hoàn hái hoa trong hoa viên mà nàng gặp phải nửa năm trước sao. Bởi vì trong số đó có một nha hoàn tướng mạo rất thanh thuần động lòng người, lúc đó nàng có nhìn mấy lần nên bây giờ vẫn còn chút ấn tượng.

Nghĩ tới những điều này, Lạc Thần tức khắc cảm thấy cả người rùng mình.

Từ lúc cỗ kiệu của Lạc Thần tiến tới thì hai nha hoàn kia đã chú ý đến, bây giờ thấy nàng nhìn lại, sắc mặt liền trở nên kích động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!