Chương 35: (Vô Đề)

Edit: Yun

Trần Tử Di bị để sang một bên như vậy, sau một lát kinh ngạc mới phản ứng lại, vẻ ôn hòa dịu dàng trên mặt suýt nữa thì không giữ được.

Hôm nay nàng tới đây vốn là vì nghe nói vị "Bảo cô nương" này rất được sủng ái nên muốn mượn sức. Nhưng không nghĩ tới, nàng đường đường là đích nữ thế gia, vẻ mặt ôn hòa, tươi cười với một tỳ nữ ti tiện mà còn bị đối phương coi thường. Sao nàng có thể không tức giận cho được!

Tuy vậy, lửa giận cũng chỉ chợt lóe trên mặt rồi bị nàng đè xuống. Trong lòng nàng không ngừng nhắc nhở mình, bây giờ còn chưa đến lúc, nếu vì chút chuyện nhỏ này mà để lại ấn tượng xấu cho biểu ca thì đúng là mất nhiều hơn được. Chờ sau này, chỉ cần tới lúc đó, nhất định nàng sẽ cho tiện tỳ này biết mặt.

Bọn người hầu đứng ở một bên cũng đã chú ý tới mạch nước ngầm bắt đầu khởi động giữa hai người, trong bụng thấy khó xử. Vị thất biếu tiểu thư này chính là người có nhiều cơ hội được chọn làm chủ mẫu tương lai, còn Bảo cô nương lại đang được sủng ái. Dạo gần đây, chủ thượng tỏ rõ là coi trọng nàng. Vì vậy, hai người này bọn họ đều không thể đắc tội.

Chỉ trong chốc lát, mọi người đã có suy tính. Vài người đứng bên Lạc Thần, tiếp tục hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu, vài người khác lại vội vàng ngâm nước trà, bưng điểm tâm cho Trần Tử Di, phục vụ rất chu đáo.

Không khí trong phòng hòa hoãn không ít.

Trần Tử Di cầm chén, thưởng thức nước trà. Mỗi hành động, cử chỉ đều lộ vẻ nhã nhặn, thong dong, ánh mắt nhìn Lạc Thần cũng không thấy nóng vội. Nàng cũng muốn xem tiện tỳ này có thể cho nàng chờ bao lâu.

Dù khinh thường là thế nhưng nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ không tỳ vết của Lạc Thần trong gương đồng, nàng vẫn cảm thấy bất an nhè nhẹ.

Lạc Thần bây giờ gầy yếu, mềm mại như một chiếc lá non, sắc mặt tái như hoa lê, hàng mi u sầu càng khiến người ta thương tiếc.

Trần Tử Di nghĩ, biểu ca từ trước đến nay không gần nữ sắc, hẳn là sinh lòng thương tiếc với bộ dạng điềm đạm đáng yêu ấy.

Nhưng không được bao lâu, nàng đã vứt bỏ ý nghĩ ấy.

Khi đánh nhẹ chút phấn hồng, vẽ lông mày, tô đỏ môi, vẻ bệnh trạng lúc trước của Lạc Thần dần dần biến mất, chỉ còn lại sự chói lóa.

Nhìn mình trong gương, thấy nét tái nhợt vô lực được che đi, Lạc Thần mới hài lòng cười nhẹ.

Từ khi vào Nhiễm phủ đến giờ, nàng rất ít khi trang điểm, có vài lần chỉ đánh ít phấn mà thôi. Quần áo nàng cũng mặc rất đơn giản, cố gắng để người khác khỏi chú ý đến. Tất cả đều khác hẳn với kiếp trước.

Kiếp trước, Lạc Thần vô cùng ghét dáng vẻ bệnh hoạn của mìn nên rất thích trang điểm đậm. Càng trang điểm kiều diễm, nàng càng thấy sức sống dồi dào.

Nhưng nàng không nghĩ tới là, kiếp này, lần đầu nàng tự tay trang điểm đậm cho mình lại là vì một nữ nhân xa lạ. Nàng biết hành động của nàng bây giờ là rất ngây thờ, nhàm chán và cũng rất buồn cười, nhưng nàng vẫn cứ làm như thế. Dù là lý do gì, nàng cũng không muốn lấy diện mạo suy yếu đứng trước mặt Trần Tử Di.

Cuối cùng, nàng nhận lấy một bông hoa tế * đã được cắt tỉa cẩn thận từ tay tỳ nữ. Bông hoa năm cánh đỏ rực, nở rộ, dán vào trán Lạc Thần càng thêm diễm lệ.

Đúng lúc ấy, một loạt tiếng bước chân truyền đến.

Nhiễm Chi Thần vừa bước vào phòng đã thấy Lạc Thần đang soi gương dán hoa, nhất thời khiến hắn trố mắt.

Một năm nay, hắn đã quen với dáng vẻ phục tùng của Lạc Thần, nhất là trong khoảng thời gian này bị bệnh, nàng càng thêm nhu nhược tựa hoa lê. Hắn gần như đã quên, Tiểu Bảo của hắn còn có một mặt khác, xinh đẹp, quyến rũ, từng khiến hắn suýt thì không cầm giữ được.

Nhưng tất cả vẫn chỉ là thứ yếu. Quan trọng nhất là nhìn nàng rực rỡ chói mắt, khỏe mạnh không chút yếu ớt như vậy, hắn cảm thấy vui vẻ hẳn lên, dù biết đây chỉ là do trang điểm mà thành.

Hắn hé miệng, vừa định nói gì thì nghe thấy một giọng nữ vang lên: "Biểu ca đã trở lại rồi?"

Nhiễm Chi Thần quay đầu lại, bấy giờ mới phát hiện Trần Tử Di ở trong phòng.

Trần Tử Di cúi người trước Nhiễm Chi Thần, dịu dàng cười nói: "Biểu ca, đã lâu không gặp."

Nhiễm Chi Thần nhíu mày, nụ cười nơi khóe miệng biến mất. Dường như không muốn nói gì nhiều, hắn nói ngắn gọn: "Chuyện gì?"

Thấy hắn xa cách như vậy, Trần Tử Di thất vọng, nhưng vẫn dịu dàng, nhã nhặn nói: "Mấy ngày gần đây cô đều không ngủ yên giấc, ban đêm còn thường xuyên gặp ác mộng, hôm qua lại gọi tên biểu ca cả đêm. Ta nghĩ nếu biểu ca có thể đi thăm một chút thì có lẽ bệnh tình của cô sẽ khá hơn."

"Biết rồi." Nhiễm Chi Thần nghe đến Trần thị, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng.

Trần Tử Di thấy hắn chỉ nói vậy rồi im lặng liền cảm thấy lúng túng. Nàng không biết nên nói thêm gì nữa, nhưng cũng không cam lòng cứ thế mà đi. Đột nhiên lúc ấy có tiếng ho khan vang lên.

Một tay Lạc Thần nắm chặt váy, một tay che miệng, ho liên tục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!