Beta: Yun
Lạc Thần còn đang suy nghĩ miên man, Nhiễm Chi Thần đã tuyên bố, ánh mắt sâu thẳm: "Chờ thân thể của ngươi khỏi hẳn, ta sẽ muốn ngươi."
Lạc Thần run lên trong lòng, không nói gì, nhanh chóng cúi đầu xuống, vùi mặt vào lồng ngực của Nhiễm Chi Thần để giấu đi vẻ khác thường của nàng.
Trong nháy mắt, Nhiễm Chi Thần sửng sốt, có chút kinh ngạc. Kể từ khi hai người ở chung hơn một năm qua, đây là lần đầu tiên Lạc Thần chủ động thân cận với hắn.
Nhìn dáng vẻ e thẹn không thôi nấp trong ngực mình này, hắn khẽ cười một tiếng, đặt tay lên mái tóc dài đen mượt như gấm của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve qua lại, giọng hơi khàn, nói: "Khỏe lại nhanh lên."
"Ừ." Lạc Thần mềm mại mà nhu thuận lên tiếng.
Nhưng mà, ngược lại với thanh âm của nàng, giờ phút này trên mặt nàng ngoài sự mờ mịt và bất đắc dĩ thì nào có chút thẹn thùng như Nhiễm Chi Thần tưởng.
Trong đầu nàng không ngừng vang vọng một thanh âm: "Cứ như vậy đi... Cứ như vậy đi..."
Chuyện cho tới bây giờ, nếu nàng còn không nhận mệnh thì chính không biết tốt xấu, không biết thức thời.
Tại thời buổi loạn lạc này, sống sót vốn đã không dễ. Nàng còn muốn xa cầu cái gì.
Có thân phận như vậy, dung mạo như vậy, không bị xem như lễ vật mà đưa qua đưa lại, cũng không bị xem như chiến lợi phẩm mà tranh giành, nàng phải biết thỏa mãn.
Huống gì bây giờ, nam tử như Nhiễm Chi Thần lại có thể sủng ái nàng, sợ là nữ tử trong thiên hạ đều không ngừng hâm mộ nàng.
Cho dù sẽ có ngày hắn lấy vợ sinh con, nhưng ít ra hiện tại hắn chỉ có một mình nàng. Phần duy nhất này tuy ngắn ngủi nhưng vẫn đáng quý trọng. Nàng nên buông xuống tất cả, tranh thủ thời gian hưởng thụ thật tốt.
Mặc dù thân phận của nàng ngay cả tư cách mang thai con nối dòng cũng không có, nhưng con của một nha hoàn, một đứa con thứ ti tiện, thấp hèn *, ngay từ đầu vốn không nên sinh ra mới là kết quả tốt nhất.
Tuy không biết phần sủng ái này của hắn có thể kéo dài đến bao giờ, nhưng nếu có một ngày nàng bị hắn chán ghét bỏ rơi, nàng tin rằng nhớ tới tình cảm ngày trước, tối thiểu hắn cũng đảm bảo cho cuộc đời nàng bình an đến giá.
Lạc Thần cố gắng tìm kiếm lý do tự an ủi mình, nhưng không biết vì sao, càng nghĩ đến, lòng càng chua sót.
Nàng thặt sự muốn nhận mệnh, nhưng trong tim vẫn không cam lòng, vô luận nàng cố gắng thế nào cũng không tiêu tán.
Mà dù nàng không cam lòng, bất đắc dĩ, ngoại trừ nhận mệnh thì có thể làm được gì?
Giãy giụa phản kháng cũng không phải chưa từng thử, sự thật chứng minh, trước mặt người đàn ông này, mọi thứ chỉ là phí công mà thôi.
Cho nên, cứ như vậy đi... Cũng chỉ có thể như vậy.
Lạc Thần cứ như vậy, chìm trong suy nghĩ hỗn loạn phức tạp từ từ thiếp đi.
Nhưng không lâu sau, Nhiễm Chi Thần lại đột nhiên tỉnh giấc.
Nhìn thấy khuôn mặt say ngủ quen thuộc của Lạc Thần, hắn nặng nề mà thở phào một cái, một lúc lâu sau mồ hôi lạnh mới tán hết đi.
Hắn lại gặp ác mộng.
Chỉ là lần này, trong mơ không phải là biểu tình bi thương của huynh trưởng, không phải là nụ cười u ám của mẫu thân, cũng không phải là thân thể đang quấn quít nhau của phụ thân và Lý thị. Xuất hiện trong giấc mơ là Tiểu Bảo của hắn.
Hắn mơ thấy Tiểu Bảo nhìn hắn, cười một tiếng kiên quyết mà hoa mỹ rồi thả người nhảy vào trong vực sâu không đáy. Vô số rắn độc đang cuốn quanh người nàng. Mà hắn, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng biến mất ngay trước mắt mình.
Nhớ lại cảnh trong mơ kia, hắn ôm chặt Lạc Thần, cảm thụ nhiệt độ ấm áp và hô hấp nhẹ nhàng của nàng, không biết qua bao lâu mới tự giễu bật cười. Bắt đầu từ lúc nào, Nhiễm Chi Thần hắn cũng trầm luân đến tình cảnh như vậy...
Sau giờ Ngọ, ánh mặt trời ấm áp phủ khắp mặt đất, Lạc Thần uống xong thuốc liền lười biếng dựa vào tháp **(Cái giường hẹp mà dài – ghế mỹ nhân trong truyền thuyết?), lật xem mấy quyển truyện ký lịch sử trong tay, tạm thời nhàm chán giết thời gian.
Trong thư phòng, Nhiễm Chi Thần cầm quân cờ trong tay, nhíu mày suy nghĩ sâu xa.
Trần phương trượng ngồi ở phía đối diện của bàn cờ, nâng ly trà lên, thưởng thức hương trà trong chén, mở miệng nói: "Hiện tại bệnh tình của vị nữ thí chủ ấy đã ổn định lại. Cũng tới lúc bần tăng rời đi. Hôm nay đến đây là để cáo từ Nhiễm thí chủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!