Chương 33: (Vô Đề)

Trước khi gặp Vương Dũng, vốn dĩ Lạc Thần cũng đã cảm lạnh, chưa khỏi hoàn toàn đã bị bắt đi, ở trong xe ngựa thiếu cơm thiếu nước mấy ngày, bệnh tình tăng thêm không ít.

Tiếp theo, nàng lại bị giam ở trong mật thất tối tăm không thấy ánh mặt trời, tâm lí và thân thể bị nỗi hoảng sợ, bất an hành hạ nghiêm trọng.

Sau đó trong địa lao, nàng bị treo lên thẩm vấn khá lâu, rồi lại rơi vào hang rắn. Bị rắn cắn là phụ, quan trọng nhất là đã kinh sợ nặng nề. Hơn nữa, nàng lại hôn mê phải nằm trên giường mấy ngày mới tỉnh.

Tất cả đã khiến thân thể của nàng suy yếu tới cực điểm.

Nhất là cái dạ dày yếu ớt, đột nhiên bãi công như đã không thể chịu đựng được nữa.

Mặc dù ý chí sống sót của Lạc Thần rất mạnh, mặc dù là nàng cảm thấy rất đói bụng, nhưng một hạt cơm nàng cũng không nuốt nổi. Nếu nàng dám ăn thì chỉ sau một lát cũng sẽ nôn ra hết.

Vì vậy, từ sau khi thanh tỉnh, liên tiếp vài ngày nàng chỉ có thể uống canh để chống trụ.

Thậm chí, cứ đến chạng vạng tối, nàng lại lên cơn sốt nhẹ tới tận sáng, ngày tiếp theo lại bị tái phát. Lặp đi lặp lại như thế, Lạc Thần suy yếu dần đi theo từng ngày, mỗi ngày có gần mười canh giờ đều ngủ mê man.

Trong thời gian này, khuôn mặt luôn không chút thay đổi của Nhiễm Chi Thần ngày một âm trầm.

Toàn bộ Nhiễm phủ vắng lặng như ve sầu mùa đông.

Nhất là những đại phu, hầu như ngày nào cũng phải hứng chịu lửa giận của hắn.

Cũng may, cuộc sống như thế không kéo dài bao lâu.

Mấy ngày sau, cao tăng ở núi Mục Thác – thần y Trần phương trượng nhận được bức thư khẩn thiết của Nhiễm Chi Thần đã kết thúc bế quan sớm hơn, cả đêm xuống núi để tới Nhiễm phủ.

Sau khi đổi nhiều loại phương thuốc, phối hợp với việc châm cứu trị liệu, bệnh tình Lạc Thần đã khá hơn.

Dần dần, nàng đã có thể ăn những thức ăn nhẹ, sức ăn cũng khôi phục từng ngày. Chứng sốt nhẹ lúc chiều tối cũng nhờ sức đề kháng gia tăng mà không phát tác nữa.

Vì thế, cả Nhiễm phủ thở phào một hơi.

******************

Trong phòng ngủ, Nhiễm Chi Thần nhìn Lạc Thần ăn canh trứng, ý cười hiện lên trong mắt.

Mấy hôm nay, nhìn nàng ăn dường như đã thành thú vui lớn nhất của hắn. Mỗi khi thấy lượng ăn của nàng nhiều thêm được chút ít, trong lòng hắn lại cảm thấy vui vẻ.

Lạc Thần ăn xong canh, tỳ nữ cầm bát ra ngoài.

Nhiễm Chi Thần ôm lấy nàng, ước chừng nàng lại nặng hơn vài ngày trước một ít, hắn mới hài lòng gật đầu.

Đúng lúc này, người hầu đứng ngoài cửa bẩm báo: "Chủ thượng, ngoài cửa có một người phụ nhân tên là Đông Tuyết, nói muốn gặp Bảo cô nương."

Trong sự kinh ngạc của Lạc Thần, Nhiễm Chi Thần nói: "Hỏi nàng xem có chuyện gì."

"Vâng." Người nọ cung kính đáp rồi lui xuống.

Lạc Thần nhớ tới tiếng thét kinh hãi của Đông Tuyết khi nàng bị Vương Dũng bỏ thuốc mê, trong lòng hơi băn khoăn. Nàng nhìn Nhiễm Chi Thần, ngập ngừng hỏi: "Chủ thượng, tỳ nữ kia của ta có biết chuyện mà phu quân nàng làm không?"

Nghe vậy, Nhiễm Chi Thần nâng mi nhìn nàng, tùy ý nói: "Ta chỉ sai người tìm tên nam nhân kia, còn người phụ nữ đó có thể biết, có thể không."

Nhận được đáp án nửa vời ấy, Lạc Thần nhíu mày suy tư.

Không lâu sau, người hầu vừa rồi trở lại, bẩm nói: "Chủ thượng, phụ nhân kia viết một phong thư, muốn chuyển cho Bảo cô nương."

"Cầm vào đi." Nhiễm Chi Thần nói.

"Vâng." Người hầu đi vào, đưa thư đến tay Lạc Thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!