Chương 32: (Vô Đề)

Edit: Awu

Beta: Yun

Nghĩ tới đây, Nhiễm Chi Thần cười nhẹ, ôm Lạc Thần, như sủng ái, như thở dài nói: "Đứa ngốc, ngươi có thể chạy trốn đi đâu?"

Tại thời buổi loạn lạc này, sở hữu dung nhan tuyệt thế như vậy, rời khỏi hắn thì nàng có thể đi đâu?

Điểm này chắc nàng cũng đã phải nghĩ tới. Xem ra, quả thật là như lời nàng nói, cho dù biết nguy hiểm, gian nan nhưng nàng vẫn bị lòng đố kỵ làm cho hồ đồ.

"Ta cũng không biết Tiểu Bảo lại là một hũ giấm chua đâu.*" Nhiễm Chi Thần hàm xúc nói.

Từ trước đến nay, nữ tử ghen tị chính là tối kỵ, nhất là thân phận hèn mọn như Lạc Thần, cho dù đố kỵ , thì trên danh nghĩa cũng không có tư cách ấy, chỉ càng khiến cho nhà cửa không yên thôi.

Nhiễm Chi Thần nói như vậy, nhưng khuôn mặt lại không hề có ý trách cứ.

Lạc Thần quan sát một chút, thấy hắn không có vẻ bất mãn mới dần dần yên lòng. Xem ra, chuyện nàng tự ý chạy trốn coi như đã được bỏ qua.

Nàng biết, đàn ông dù nói ghét những người phụ nữ có tính đố kỵ, nhưng nếu không làm ảnh hưởng tới hưng trí của bọn họ, thì việc có nữ nhân ăn chút dấm chua ngược lại còn khiến cho họ vui vẻ.

Khác với những lý do khó mở miệng kia, nàng nói như vậy, dĩ nhiên có thể khiến hắn thôi nghi ngờ.

Nay, nàng đã về Nhiễm phủ, không thể vì chuyện chạy trốn mà khiến Nhiễm Chi Thần có sự xa cách với nàng. Nếu không, e rằng cuộc sống của nàng sẽ khổ không nói hết.

Ngẫm lại, từ khi xuyên không đến giờ, nàng đã bị hổ vồ, rắn cắn mà vẫn có thể sống được, cũng xem như mạng lớn.

Nàng không biết lần sau sẽ còn có nguy hiểm nào chờ nàng, cũng không biết con đường của nàng sẽ dẫn đến đâu, nhưng chỉ cần không chết, thì dù sống một ngày, nàng cũng phải cố gắng để được sống tốt.

Vì vậy, việc tự mình chuốc lấy khổ, như chọc giận Nhiễm Chi Thần chẳng hạn, nàng không muốn làm.

Lên kế hoạch nửa năm, xem xét xung quanh, cuối cùng lại dễ dàng bị bắt về. Quả nhiên như lời Nhiễm Chi Thần, nàng đúng là ngốc, cứ tưởng như vậy là có thể thoát khỏi hắn.

Lần này thất bại, nàng không còn đủ sức lực để nghĩ xem đó là bài học hay là kinh nghiệm. Hiện tại, nàng chỉ muốn buông xuống tất cả, ngủ một giấc an ổn…

Có lẽ do quá suy yếu, Lạc Thần chỉ tỉnh một lát rồi lại ngủ thiếp đi.

Nhiễm Chi Thần thấy nàng lại nhắm mắt, gọi khẽ mấy tiếng mà không được đáp trả, nên bắt đầu lo lắng. Vốn định đánh thức nàng, nhưng nhìn khuôn mặt mệt mỏi ấy, hắn do dự.

Sau đó, hắn chỉ gọi đại phu đi vào, khi đã chắc chắn rằng Lạc Thần chỉ đang ngủ, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Lạc Thần đã bị cơn đau làm tỉnh lại.

Vừa mở mắt, nàng đã thấy mình đang khỏa thân, được Nhiễm Chi Thần ôm để thoa thuốc.

Phát hiện ra nàng đã tỉnh, hắn ngẩng đầu lên nhìn nàng, sau đó lại cúi xuống. Vẻ mặt hắn rất bình thản, như thể hành động của hắn không có gì là không ổn.

Mặc dù hai người cũng từng đã từng trần trụi đối mặt nhau, nhưng Lạc Thần vẫn cảm thấy mất tự nhiên, khiến nàng dãy dụa. Nhiễm Chi Thần không vui nói: "Đừng động đậy."

Nghe vậy, theo bản năng, Lạc Thần ngừng dãy, giữ im cho Nhiễm Chi Thần bôi lên toàn thân nàng.

Trong lúc lúng túng, Lạc Thần cúi đầu, muốn nhìn tình trạng vết thương trên người mình. Đột nhiên, Nhiễm Chi Thần cầm một bộ quần áo trùm lên mặt nàng, khàn giọng nói: "Bây giờ đừng xem, đợi mấy ngày nữa tốt lên rồi hãy nhìn."

Lạc Thần sửng sốt, nhưng sau đó lập tức hiểu ra.

Bộ dạng nàng lúc này chắc là rất khó coi. Trăm lở ngàn loét, vết thương trải đầy?

Hắn sợ nàng không chấp nhận được sao?

Nghĩ đến đây, Lạc Thần ngầm cười tự giễu. Hang rắn nàng còn dám nhảy, chút vết thương này có là gì đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!