Chương 31: (Vô Đề)

Sau khi Lạc Thần hôn mê, suốt mấy ngày liền đều không tỉnh lại.

Sinh nhật lần thứ hai mốt của Nhiễm Chi Thần lặng lẽ trôi qua trong sự an tĩnh của Nhiễm phủ.

Trước ngày ăn mừng, tân khách từ các nơi đến mới được báo tin là Nhiễm Chi Thần bị bệnh, hủy bỏ bữa tiệc. Trần Tử Nặc dùng rất nhiều quà đáp lễ để biểu đạt lòng áy náy, sau đó mọi người mới cụt hứng về nước.

Nhiễm Châu vừa náo nhiệt mấy hôm, nay lại trở về bình tĩnh.

Đêm khuya, trong Nhiễm phủ.

Nhiễm Chi Thần ôm thân thể có ngàn vết thương loang lổ của Lạc Thần, cẩn thận bôi thuốc cho nàng. Những vết thương nhỏ ấy có ở mọi chỗ trên cơ thể, mỗi lần đổi thuốc đều mất hơn nửa canh giờ.

Hắn kiên nhẫn thoa thuốc trên từng vết một, trên trán toát ra mồ hôi. Khi đã chắc chắn không còn để sót, hắn mới cầm quần áo mặc cho Lạc Thần.

Lạc Thần đang hôn mê nhưng hình như vẫn cảm thấy đau, nhíu chặt mày, cử động đầu, miệng vô thức lẩm bẩm: "Đau…"

Nghe vậy, Nhiễm Chi Thần nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu mới nhẹ nhàng ôm Lạc Thần vào ngực, trấn an nàng bằng cách vỗ nhẹ vào lưng nàng như đối xử với một đứa trẻ.

Một lúc sau, khuôn mặt Lạc Thần không còn vẻ đau đớn ấy nữa, yên tĩnh như lúc đầu.

Nhiễm Chi Thần thở phào, khẽ đặt nàng xuống giường, đắp chăn xong mới xắn ống quần của mình lên.

Đôi chân rắn chắc của hắn cũng chằng chịt những dấu răng.

Hôm đó, hắn thấy Lạc Thần hôn mê, đầu óc liền trống rỗng, không hề nghĩ ngợi gì đã liều mình nhảy xuống.

Giữa bầy rắn, hắn ôm Lạc Thần vào lòng để bảo vệ nàng.

Những hộ vệ bên ngoài thử mấy lần mới cứu được hai người ra khỏi hang rắn trơn, hẹp ấy.

Vì vậy, vết thương trên người Nhiễm Chi Thần cũng không kém là mấy so với Lạc Thần, thậm chí trên chân hắn còn bị nặng hơn.

Cầm chỗ thuốc còn lại lên, hắn bôi qua vài cái rồi nhấc chăn lên, chui vào.

Đêm tĩnh lặng, hắn ôm Lạc Thần đi ngủ.

Tất cả dường như đều giống một thàng trước, nhưng thực tế lại rất khác nhau.

Thân thể vốn đẫy đà của Lạc Thần nay gầy chỉ còn xương, khuôn mặt phấn ngọc cũng rất tiều tụy, đôi môi ướt mọng lúc trước giờ khô nứt không chút máu.

Những thay đổi này, thời khắc nhắc nhở hắn rằng, Tiểu Bảo của hắn, đã phải chịu khổ rất nhiều.

Quá đau lòng, cánh tay hắn siết chặt hơn, nhìn gò má của Lạc Thần, nói nhỏ: "Sao lại sợ hãi thành như vậy…"

Hắn sẽ không dùng bất kì hình phạt nào, hắn chỉ… hắn chỉ dọa nàng mà thôi.

Dù cuối cùng nàng lại chủ động để rơi vào bầy rắn, nhưng cũng chỉ bị vài con rắn không độc cắn thôi, sao đến nay còn chưa tỉnh lại?

Hắn vuốt ve khuôn mặt Lạc Thần, đôi lông mày mẫy ngày chưa từng giãn ra lại nhíu nhiều hơn.

Từ khi được tin nàng chạy trốn, hắn đã mau chóng xử lý chuyện ở Đông Châu, thúc ngựa cả đêm về phủ.

Ám vệ đã sớm tìm ra hành tung của nàng, nhưng hắn lại không vội hạ lệnh, chỉ án binh bất động chờ đợi.

Không phải là do hắn không muốn bắt nàng trở lại mà là do hắn không nghĩ ra được, nếu bắt về, hắn phải làm thế nào với nàng?

Giết không được, tha không được, sủng không được, phạt không được…

Cứ do dự, phiền muộn như vậy suốt một tháng, mãi đến khi nàng gặp Vương Dũng và Đông Tuyết, sắp chạy sang Khương quốc, hắn mới hạ quyết tâm bố trí như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!