Chương 30: (Vô Đề)

Edit: Yun

Trước khi trời tối, rốt cục xe ngựa cũng dừng lại.

Miệng túi vải lại được mở ra, đại hán cởi dây trói cho Lạc Thần, tháo chiếc khăn bịt mắt và miếng vải trong miệng ra.

Lạc Thần đã sống trong bóng tối mấy ngày, nay mới được nhìn thấy ánh mặt trời, vì vậy cảm thấy hơi chói mắt.

Không đợi nàng thích ứng được, đã có hai người đi tới, kéo nàng xuống ngựa.

"Đây là đâu? Các ngươi bắt ta làm gì?" Lạc Thần khàn giọng hỏi.

Như đã dự tính, không ai đáp lại cả.

Khi bước ra xe ngựa, Lạc Thần híp mắt lại, nhanh chóng nhìn xung quanh.

Giữa những dãy núi, những cây xanh là một căn nhà có vẻ rất bình thường, không có đặc điểm gì nổi bật, ngoài ra thì không còn gì khác cả.

Chỉ với bấy nhiêu thì nàng không thể đoán ra bất cứ điều gì hữu ích. Giờ nàng gấp rút muốn biết ai đã bắt nàng, và đây là nơi nào.

Nhìn theo hành trình mấy ngày nay của xe ngựa, e là nàng đã ra khỏi Nhiễm châu.

Như vậy, nơi này chắc là một trong ba nước Chu, Triệu, Khương tiếp giáp với Nhiễm châu.

Đột nhiên Lạc Thần cảm thấy thật đáng châm chọc. Đúng là nàng muốn thoát khỏi Nhiễm châu, nhưng không ngờ lại rời đi bằng phương thức này.

Không kịp nghĩ nhiều lắm, hai gã đại hán đã giữ lấy nàng, đi thẳng vào trong căn nhà kia.

Khác với vẻ ngoài bình thường, bước vào bên trong, Lạc Thần cảm thấy trong không khí như có một chút u ám, khiến nàng không rét mà run.

Đi tiếp không bao xa, nàng bị đẩy mạnh vào một cái phòng.

Trong phòng không có cái cửa sổ nào, khi cửa phòng đóng lại, xung quanh chỉ còn lại toàn là màu đen.

***************

Ngày đầu tiên Lạc Thần ở đây, ngoại trừ lo lắng thì còn có nghi hoặc.

Ngày thứ hai, nàng vẫn bị giam ở đó, bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Đến ngày thứ ba vẫn bị giam, nàng đã bắt đầu hiểu dụng ý của kẻ đã bắt nàng.

Kiếp trước, nàng từng nghe qua một loại hình phạt rất hiệu quả khi bức cung.

Đó là nhốt người ta vào cái mật thất nào không nhìn thấy được năm ngón tay, sau đó thì không quan tâm đến. Cứ như thế, sau vài ngày, bức tường chắn của người bị giam sẽ tự sụp đổ.

Đến lúc đó đi tra hỏi, phần lớn sẽ khai ra hết.

Bây giờ, Lạc Thần đã thấy được sự đáng sợ của loại hình phạt này.

Trong cái nơi hoàn toàn bị ngăn cách với thế giới bên ngoài này, không thấy được một tia sáng, không nghe được một âm thanh, nên rất dẽ dàng khiến người ta suy nghĩ miên man.

Lạc Thần cũng coi như là người có tâm chí kiên định, nhưng dưới sự hành hạ ngầm khi sống trong cảnh tối tăm này, nàng chỉ cảm thấy nỗi tuyệt vọng đang ăn mòn nội tâm của nàng.

"Kẹt" một tiếng, cửa phòng hé ra một đường, mang theo những tia sáng chói mắt. Mấy miếng lương khô được ném vào.

Rất nhanh, trong phòng lại tối om.

Lạc Thần mò mẫm, nhặt mấy miếng lương khô lên, yên lặng ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!