Edit: Yun
Nham thành là một cái thành nhỏ ở phía nam của Nhiễm châu.
Đi theo đường núi, trước khi trời tối Lạc Thần đã tới cửa thành.
Lấy ra cái thẻ tên giả ra, nàng cũng thấy hơi lo lắng. Cũng may binh lính giữ thành chỉ nhìn qua rồi cho nàng vào ngay lập tức.
Lạc Thần thở phào nhẹ nhõm, dắt ngựa vào thành.
Sau khi tìm được một quán trọ, nàng thưởng cho tiểu nhị ít bạc, cẩn thận hỏi thăm những chuyện đã xảy ra ở Nhiễm Châu trong một tháng qua.
Lúc đầu, tiểu nhị thấy Lạc Thần mặc quần áo lôi thôi, hành động thô lỗ, liền tỏ ra khinh thường. Nhưng sau thấy tiền thưởng, mặt hắn giống như một đóa hoa tươi, chỉ sợ tiếp đón Lạc Thần không được chu đáo, nói tất cả những chuyện hắn nhớ được ra.
Gì mà Lý gia tiểu thư ở Đông trang chưa lập gia đình đã mang thai, Vương gia công tử ở Nhiễm thành bị bệnh hoa liễu, một gia đình ở Trương thôn nuôi một con gà mái biết gáy…
Càng nghe, Lạc Thần càng thấy nhức đầu, cuối cùng không thể chịu được nữa, cho hắn lui ra.
Trong phòng yên tĩnh lại, Lạc Thần ngồi trên giường, như có điều suy nghĩ.
Xem ra, Nhiễm Chi Thần đã không lùng bắt nàng.
Tối thiểu thì không gióng chống khua chiêng, hưng sư động chúng tìm nàng.
Với việc này, Lạc Thần cũng không biết là mình có cảm tưởng gì.
Lúc thì thấy trước đó nàng lo lắng quá dư thừa. Danh gia vọng tộc nào chẳng có mấy người cơ thiếp, nô lệ chạy trốn, phần lớn cũng chỉ phái người đuổi bắt mấy ngày, sau đó cũng chẳng giải quyết được gì.
Lại nói, nàng còn chưa được tính là cơ thiếp, chỉ là một tỳ nữ được sủng ái mà thôi. Nếu Nhiễm Chi Thần muốn, nữ nhân thế nào chẳng tìm được, nàng trốn thì trốn, không đáng hắn hao tổn tâm trí đi tìm.
Nhưng lúc thì nàng lại cảm thấy, bình tĩnh như vậy cũng rất đáng ngờ. Tuy nàng chỉ là một tỳ nữ, nhưng trong một năm này, nàng có thể cảm giác được, Nhiễm Chi Thần đối xử với nàng rất khác biệt. Dù coi nàng là sủng vật hay là vật sở hữu của hắn, thì tóm lại, quả thật là hắn thân cận với nàng hơn với những người khác.
Nay, nàng trốn đi, hắn dễ dàng tha cho nàng như vậy, nói thế nào cũng không hợp lẽ thường.
Hai suy nghĩ này cứ chui vào đầu Lạc Thần, khiến nàng thấy mâu thuẫn không dứt.
Lát sau, nàng cười bất đắc dĩ.
Nàng chưa từng nhìn thấu Nhiễm Chi Thần, thay vì suy đoán ý nghĩ của hắn một cách vô ích, chẳng thà nghĩ xem kế hoạch chuẩn bị tới Khương quốc của nàng có còn gì thiếu sót không.
Ai ngờ, sáng hôm sau, khi rời giường, Lạc Thần cảm thấy đầu hơi khó chịu.
Nàng sờ cái trán đã nóng lên, cười khổ, chán nản đứng dậy.
Ở trong núi một tháng cũng chưa từng xảy ra chuyện gì, không biết sao ngủ một đêm trong căn phòng có thể tránh gió tránh mưa này lại đổ bệnh.
Sau khi ra khỏi quán trọ trong trạng thái không tỉnh táo, nàng tìm hiệu thuốc, để cho đại phu xem bệnh, biết được chỉ là cảm lạnh mà thôi, bèn lấy thuốc, định rời đi.
Nhưng khi đi tới cửa, nàng lại chạm mặt một người.
Khi bốn mắt nhìn nhau, hai người đều sửng sốt.
Chỉ trong nháy mắt, Lạc Thần đã không tỏ ra kinh ngạc nữa, vờ như không có chuyện gì xảy ra lướt qua người nọ để đi ra ngoài.
Nhưng vẫn bị muộn.
Người nọ quan sát nàng một lát rồi ngập ngừng gọi: "Tiểu… công tử?"
Lạc Thần không quay lại, chỉ cố ý làm tiếng nói trở nên thô hơn, trầm giọng nói: "Công tử nhận lầm người rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!