Edit: Yun
Nhiễm Chi Thần sửng sốt, sau một lúc mới hiểu được cái gọi là chạy trốn trong miệng của hộ vệ là gì.
Nhất thời, không khí trong phòng đọng lại.
Đến tận lúc này, vẻ mặt của hắn vẫn rất bình tĩnh, không chút tức giận.
Không biết tại sao, nhìn hắn như vậy, hộ vệ dần dần run rẩy. Ngay cả Trần Tử Nặc cũng hơi nhíu mi.
Sau đó, Nhiễm Chi Thần chậm rãi hít một hơi rồi thở ra nặng nề, không nói một câu, nhận thư, đọc đi đọc lại từng chữ một rất nhiều lần.
Không biết qua bao lâu, hắn vứt thư lên bàn, đột nhiên nở nụ cười.
Dưới ánh mắt lo lắng của Trần Tử Nặc, hắn ngừng cười, bỗng tiếng nói trầm xuống, chậm rãi nói: "Giết đi."
"Dạ!" Hộ vệ nghe thế liền đáp, định lui ra.
Kết quả như thế hắn đã đoán trước được, nên cũng không thấy kinh ngạc.
Nhiễm gia không cho phép phản bội, Nhiễm Chi Thần lại càng không cho phép.
Cho tới nay, chỉ cần là kẻ phản bội Nhiễm gia, phản bội Nhiễm Chi Thần, cũng chỉ có hai kết quả: Thứ nhất, là chết. Thứ hai, là sống không bằng chết.
Vậy mà, khi hắn sắp bước ra cửa phòng, Nhiễm Chi Thần lại đột nhiên nói: "Khoan đã!"
Hộ vệ nghe vậy bèn dừng bước, nghi hoắc quay lại.
Nhiễm Chi Thần trầm mặc hồi lâu mới nói nhỏ môt câu: "Chờ đã."
"Vâng." Hộ vệ nghe lệnh, từ từ lui xuống, trong lòng lại âm thầm kinh ngạc.
Hắn đi theo Nhiễm Chi Thần đã khá nhiều năm. Trong mắt hắn, chủ thượng luôn là người nói một không hai, vô cùng quyết đoán, chưa bao giờ giống như hôm nay, vừa mới ra lệnh đã thu lại.
Huống chi, giết chính là giết, không giết chính là không giết, bắt hoặc là tha, đều phải có một cái kết luận mới đúng. Nhưng câu "chờ đã" này là có ý gì? Muốn thuộc hạ phải làm như thế nào?
Nghĩ tới đây, hộ vệ bắt đầu cảm thấy đau đầu.
Sau khi hộ vệ đi, Trần Tử Nặc cầm bức thư lên xem.
Càng xem, lông mày hắn càng nhíu.
Nội dung trong. thư thì không nhiều, chỉ bằng vài câu đã nói rõ những gì Lạc Thần làm để chạy trốn.
Xem ra, từ rất sớm trước đó, nàng cũng đã bắt đầu chuẩn bị, nên mới có được những hành động ấy. Chỉ khác là lần này nàng trùng hợp bắt được cơ hội mà thôi.
Trần Tử Nặc nhớ lại thiếu nữ xinh đẹp luôn nhu thuận đi cạnh Nhiễm Chi Thần, không biết nên nói nàng là thông minh hay là ngốc.
Hắn nhìn Nhiễm Chi Thần đang trầm tư, vừa định nói gì đó thì Nhiễm Chi Thần đột nhiên nói: "Ngươi lui ra trước đi." Tiếng nói đã hơi nghẹt lại.
Nghe vậy, Trần Tử Nặc chỉ có thể âm thầm thở dài, đi ra với một tâm tình phức tạp.
**************
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, khuôn mặt Nhiễm Chi Thần được bao phủ bởi một vầng ánh sáng. Vẻ mặt hắn lúc này, dường như rất hoảng hốt.
Hắn nhớ tới lần đầu tiên gặp Tiểu Bảo trên đấu thú tràng của Triệu quốc.
Trước đó, hắn luôn khinh thường nữ nhân, nhưng khi thấy nàng đối mặt với mãnh hổ, tư thế phong hoa đến cực hạn của nàng khiến hắn cũng phải cảm thấy , rằng tiểu nô lệ xinh đẹp này đúng là hiếm có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!