Lúc đi ngang qua một dãy phố phồn hoa, Lạc Thần xuống xe ngựa, như vô ý dừng tại một gian hàng ven đường.
Nhìn dòng người nhộn nhịp, nàng ngắm nhìn cây trâm gỗ trong tay, như có điều suy nghĩ…
"Tiểu thư!" Đúng lúc này, một tiếng la vừa mừng vừa sợ vang lên.
Lạc Thần quay đầu lại, thấy một người phụ nữ trẻ vội vàng đi qua đám người, đến gần nàng.
Mắt Lạc Thần sáng ngời, mừng rỡ vô cùng.
Người này chính là Đông Tuyết.
**************
Trong gian phòng trang nhã của một quán trà, hai chủ tớ gặp nhau, thổn thức không thôi.
"Tiểu thư, ta tưởng rằng trong trận đại hỏa ấy, ngươi đã…" Vừa nói, Đông Tuyết vừa không kìm được khẽ sụt sùi.
Một lúc sau, nàng cầm khăn tay, lau khóe mắt, nghẹn ngào nói: "Tiểu thư không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Những ngày này, cứ nhớ tới tiểu thư, lòng Đông Tuyết lại thấy nghẹn lại."
"Đúng vậy, ai cũng không sao là tốt rồi." Nhìn ánh mắt Đông Tuyết hồng hồng, Lạc Thần thở phào một hơi.
Từ sau khi rời khỏi đấu thú tràng, Đông Tuyết vẫn là một cái nút thắt trong lòng nàng. Nay, nàng đã có thể buông ra.
"Nhưng ngươi thoát khỏi đấu thú tràng bằng cách nào? Mà vị đang đứng đằng sau ngươi còn chưa giới thiệu cho ta đâu." Lạc Thần nhìn nam tử đi bên cạnh Đông Tuyết, cười hỏi.
"Hắn…" Mặt Đông Tuyết đỏ lên, ngượng ngùng vò chiếc khăn trong tay, cúi đầu, xấu hổ nói: "Hắn là phu quân của ta, tên là Vương Dũng…"
Mặc dù đã sớm đoán được, nhưng nghe thấy Đông Tuyết khẳng định, Lạc Thần vẫn kinh ngạc nhíu mày, nghiêm túc đánh giá nam tử.
Nhìn kỹ lại cũng thấy hơi quen mắt. Chẳng lẽ người này từng là hạ nhân của Lạc gia?
Không đúng, khi đó Lạc gia bị xử cả cửu tộc, tất cả nam đinh đều bị chém đầu, nữ quyến duy nhất của Lạc gia là nàng cũng trở thành đầy tớ, đưa tới đấu thú tràng.
Vương Dũng thấy Lạc Thần nhìn hắn, thấp thỏm đứng dậy, cúi người hành lễ, tiếng nói mang vẻ kích động: "Tiểu thư, ngài không nhớ ta sao? Ta từng trông coi đấu thú tràng, hôm xảy ra đại hỏa, chúng ta đã gặp mặt." Nói tới đây, không biết nghĩ tới điều gì, vẻ mặt hắn có chút lúng túng.
Nghe vậy, Lạc Thần nhíu mày, cẩn thận tìm tòi trí nhớ, nhưng cũng không thấy có ấn tượng gì. Nàng quay đầu nhìn Đông Tuyết, ánh mắt nghi hoặc.
Người trông coi đấu thú tràng, sao lại thành vợ chồng với Đông Tuyết?
Đông Tuyết cảm khái nói: "Chắc tiểu thư không biết, hôm đó, sau khi ngài bị mang đi, ta luôn thấy hoảng hốt. Mãi đến lúc các nô lệ bạo loạn, đại hỏa dấy lên, ta còn ngơ ngác không biết tìm đường chạy trốn. Cuối cùng, phu quân đã cứu ta."
Nói xong, Đông Tuyết ẩn tình nhìn nam tử bên cạnh, nói tiếp với Lạc Thần: "Đấu thú tràng xảy ra chuyện lớn như vậy, phu quân sợ bị trừng phạt nên cũng chạy theo đám nô lệ. Lúc gần đi, hắn thuận tay cứu ta. Sau đó, biết ta lẻ loi một mình, hắn vẫn luôn chăm sóc ta. Rồi chúng ta thành hôn."
Anh hùng cứu mỹ nhân? Lạc Thần cười, rồi như nhớ ra điều gì, lo lắng hỏi: "Vậy bây giờ người có khỏe không?"
"Tất cả đều rất tốt. Khi đó đều do Đông Tuyết vô dụng, chẳng những không giúp được gì cho tiểu thư, còn khiến tiểu thư lo lắng cho ta." Đông Tuyết hổ thẹn nói.
Lạc Thần nhìn gò má hồng nhuận, thân thể đẫy đà của nàng, xem ra đúng là được chăm sóc rất tốt.
Điều này làm cho nàng có thêm mấy phần hảo cảm với Vương Dũng.
"Các ngươi tới Nhiễm Châu có chuyện gì không?" Lạc Thần lên tiếng hỏi.
"Cậu của phu quân viết thư, nói rằng ở Nhiễm Châu hắn có vài mảnh ruộng không ai chăm lo. Lần này chúng ta tới đây là muốn nương nhờ hắn. Nhưng hôm nay tìm được tiểu thư, tiểu thư đi đâu, Đông Tuyết cũng muốn đi theo."
"Đừng nói linh tinh, giờ ngươi đã là vợ của người ta, giúp chồng dạy con mới là chính sự." Lạc Thần nghiêm nghị nói.
"Ta không sao!" Đúng lúc này, Vương Dũng vội vàng ngắt lời Lạc Thần, "A Tuyết muốn theo tiểu thư cũng được, ta không sao." Thấy Lạc Thần cau mày, hắn lại lắp bắp lặp lại lần nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!