Edit: Yun
Ban đêm, Nhiễm Chi Thần sai người mang thuốc trị thương tới, tự tay thoa cho Lạc Thần.
Lấy ngón tay chấm vào thuốc, hắn bôi vào vết thương. Khi tay hắn chạm vào, Lạc Thần đau đến thở dốc.
Cơ thể run lên, Lạc Thần rụt đầu lại, theo bản năng vung tay lên để chặn tay của Nhiễm Chi Thần.
Không ngờ lại làm rơi bình thuốc trong tay hắn.
"Choang" một tiếng, bình thuốc rơi xuống đất, thuốc trong bình đổ ra hơn một nửa.
Nhiễm Chi Thần trừng mắt nhìn Lạc Thần, khom người nhặt bình thuốc lên.
May mà vẫn còn một ít.
Không để ý tới ánh mắt sợ hãi và động tác né tránh của Lạc Thần, hắn ấn nàng vào ngực, lại bắt đầu bôi thuốc.
Dù đã rất nhẫn nhịn, nhưng cảm giác bỏng rát trên mặt vẫn khiến Lạc Thần nhăn mặt lại vì đau.
Nàng thực hoài nghi, thuốc này là làm bằng muối.
Thấy dáng vẻ thống khổ ấy của nàng, Nhiễm Chi Thần cau mày, nói: "Chịu đựng chút, đây là "Ngọc Ngưng Cao", tuy có đau, nhưng sau này sẽ không để lại sẹo."
Nghe vậy, Lạc Thần kinh ngạc mở to mắt.
Danh tiếng của "Ngọc Ngưng Cao" nàng cũng đã nghe nói qua, là thánh dược chữa thương hiếm có, vết thương dù nặng đến đâu, bôi nó lên sẽ cầm máu rất nhanh, không nhiễm trùng, không để lại sẹo.
Ở thời cổ đại chưa có ngoại khoa giải phẫu, thuốc này tuy không thể cải tử hồi sinh, nhưng trong lúc nguy nan cũng có thể cứu người.
Loại thuốc quý như vậy mà lại để nàng nhỡ tay làm đổ hơn một nửa.
Lạc Thần xót đến mức muốn cắn vào tay mình vài cái.
Có lẽ là vì kinh ngạc, có lẽ là vì xót của, hoặc là do cảm động trong lòng, Lạc Thần dần dần cảm thấy vết thương đã không còn đau như lúc đầu nữa.
Còn Nhiễm Chi Thần, động tác trên tay tuy còn trúc trắc, như so với lúc đầu thì đã nhẹ nhàng rất nhiều.
Lạc Thần ngồi im trong lòng hắn, lẳng lặng nhìn.
Lúc này trong mắt nàng chỉ có hắn, mà ánh mắt hắn, cũng đang chăm chú nhìn vào mặt nàng.
Một lát sau, Lạc Thần từ từ nhắm hai mắt lại.
Ngay từ đầu nàng đã biết, ánh mắt của Nhiễm Chi Thần, có thể ăn thịt người.
Người này tuy là vô cùng lạnh lùng, như chỉ cần đôi mắt thâm thúy kia lộ ra một chút nhu hòa, thì người ta sẽ dễ dàng rơi vào trong đó, sau đó, là vạn kiếp bất phục.
Đã vô số lần nàng tự nhắc nhở mình, không được xem, không được nghĩ. Thế nhưng, lại vẫn nhìn, và nghĩ…
May mà hôm nay nàng đã giành được một cơ hội cho mình, nên khoảng cách nàng rời khỏi cuộc sống của hắn, hẳn là sẽ gần thêm được một chút.
Sau này, dù nàng muốn nhìn, muốn nghĩ, e là cũng không được.
Nghĩ vậy, Lạc Thần lại mở mắt ra.
Trên vết thương không lớn ấy, Nhiễm Chi Thần thoa ba bốn lớp thuốc dày lên mới hài lòng gật đầu.
Tiếp đó, hắn nhìn Lạc Thần, trầm giọng nói: "Tiểu Bảo, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi là người của Nhiễm gia. Trên đời này, không có gì cần ngươi phải làm mình bị thương để giành lấy. Trừ ta ra, không có kẻ nào có thể làm ngươi bị thương."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!