Chương 24: (Vô Đề)

Nhìn khuôn mặt kiên định của Lạc Thần không giống như đang nói đùa, Hoắc Chấn Hải không khỏi nhíu mi.

Hắn nghiêm túc quan sát Lạc Thần một lúc mới mở miệng nói: "Ngươi cho rằng học võ là chuyện dễ dàng sao? Một tiểu cô nương, học những việc như thêu hoa đi." Mặc dù giọng nói của hắn bình thản, nhưng vẫn tỏ ra chút bất mãn.

Hoắc Chấn Hải hắn tuy đã thu không ít đồ đệ, nhưng không phải là ai tới cũng thu.

Hôm nay vì nhất thời cao hứng, hắn mới đưa cho nữ oa này tấm Huyền Tông lệnh, không nghĩ tới nàng lại không biết thỏa mãn, bắt đầu nghĩ đến những việc viển vông.

Phát hiện ra Hoắc Chấn Hải không vui, Lạc Thần hoảng hốt, vội vàng nói: "Lạc Thần biết học võ không dễ, nhưng chỉ cần sư phụ đồng ý dạy, Lạc Thần nguyện đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục, bỏ ăn quên ngủ, quyết không lười biếng."

Nghe vậy, Hoắc Chấn Hải khẽ cười, hơi giễu cợt nói: "Tiểu nữ oa còn nhỏ mà khẩu khí không nhỏ. Ngươi có biết cái gì gọi là "đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục" hay không? Mà những gian khổ khi học võ, đâu chỉ là những thứ này."

Nói xong, thấy dáng vẻ của Lạc Thần không chút thay đổi, hắn trầm ngâm trong chốc lát rồi nghiêm túc nói: "Vây đi, nếu ngươi có thể tự tay rạch nát khuôn mặt ngươi, lão phu sẽ tin quyết tâm của ngươi, thu ngươi làm đồ đệ, tuyệt không đổi ý."

Lời hắn vừa dứt, đã thấy Lạc Thần không nói hai lời, rút cây trâm trên đầu ra, đâm mạnh vào gương mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc của mình.

Bộ dạng của nàng giống như sợ hắn sẽ đổi ý.

Thái độ ấy rất kiên định, động tác rất quyết tuyệt, khiến cho người đã trải qua mưa gió như Hoắc Chấn Hải cũng phải sửng sốt.

Nếu thật để cho nàng tiếp tục rạch, sợ là khuôn mặt này sẽ hoàn toàn bị phá hủy.

Sửng sốt trong chốc lát, Hoắc Chấn Hải vội vàng ra tay, đánh rơi cây trâm trong tay Lạc Thần, nhưng vẫn chậm một chút.

Khuôn mặt vỗn tinh xảo không tỳ vết của Lạc Thần lúc này đã bị rạch ra một vết máu dài tầm hai mươi phân.

Cũng may vết thương không quá sâu dù vẫn đang chảy máu. Còn sau này có để lại sẹo hay không thì lại là một chuyện khó nói.

Hoắc Chấn Hải thấy vậy liền cảm thấy nhức đầu. Hắn cảm thấy hắn đã tự gây ra phiền toái.

Những lời hắn nói trước đó, cũng chỉ vì muốn Lạc Thần thấy khó mà lui thôi. Tiểu cô nương đang ở độ tuổi như hoa, ai chẳng thích được xinh đẹp.

Huống chi, dung mạo của Lạc Thần thật là khó được, chỉ dựa vào gương mặt này cũng có thể hưởng vô tận vinh hoa phú quý, không đáng chịu khổ để học võ nghệ làm gì.

Hắn đâu biết tiểu nữ oa này nhìn qua thì yếu đuối, nhưng lại quật cường, nhẫn tâm như vậy, xuống tay lưu loát.

Lạc Thần cảm thấy đau đớn trên mặt, nhưng giờ phút này lại không rảnh bận tâm.

Nàng lại dập đầu mấy cái lần nữa rất vang, vội vàng mà vẫn cung kính nói với Hoắc Chấn Hải: "Sư phụ ở trên, xin nhận của đồ nhi một lạy!" Giọng nói toát ra sự vui mừng từ trong nội tâm.

Thấy nàng như vậy, Hoắc Chấn Hải thở dài nòi:" Thôi thôi, hôm nay lão phu sẽ thu tiểu nữ oa nhẫn tâm ngươi." Tiếng nói tràn đầy bất đắc dĩ, nhưng lại nở nụ cười, trong lòng cũng thấy vui mừng.

Từ trước đến nay, nguyên tắc để Hoắc Chấn Hải hắn thu đồ đệ chỉ có một, chính là lòng thành kính, tâm chí kiên định.

Mà nữ oa trước mắt này, hiển nhiên đã làm được.

Hắn âm thầm gật đầu, nhẹ giọng nói: "Huyền Tông lệnh ngươi cứ giữ lấy, thời gian của vi sư có hạn, e rằng cũng chỉ có thể hơi chút chỉ bảo ngươi. Sau này nếu gặp vấn đề gì khi luyện công thì hãy cầm lệnh bài đến phủ của vi sư tìm nhị sư huynh ngươi, hắn sẽ giải thích cho ngươi."

Lạc Thần cung kính đáp lời, cẩn thận cất lệnh bài vào trong ngực.

Nàng cũng biết Hoắc Chấn Hải có nhiều đồ đệ, đương nhiên không thể dạy hết được. Nàng chỉ muốn học để tự vệ, không phải không biết tự lượng sức, mơ tưởng luyện thành tuyệt thế võ công không ai bằng. Cho nên, chỉ cần Hoắc Chấn Hải chỉ bảo một chút là đủ rồi.

Lạc Thần vui mừng đang muốn đứng dậy, đột nhiên thấy có một trận gió lớn thổi đến, làm cho nàng cảm thấy nguy hiểm, theo bản năng dịch sang bên cạnh, khó khăn tránh khỏi lần tập kích bất ngờ này.

Trong nháy mắt, nàng chật vật ngồi co trên mặt đất, kinh sợ nhìn Hoắc Chấn Hải, không hiểu hắn có dụng ý gì.

Hoắc Chấn Hải hài lòng nhìn nàng, cười nói: "Đừng sợ. Vị sư chỉ thử xem phản ứng của ngươi thôi. Trong võ học, bản năng của thân thể là rất quan trọng. Vừa rồi phản ứng của ngươi rất bén nhạy, phương hướng né tránh cũng chính xác. Bản năng này dù là nhiều người tập võ tu luyện mấy chục năm cũng khó mà đạt tới. Có vẻ như ngươi cũng có chút thiên phú với võ đạo."

Nghe vậy, mắt Lạc Thần sáng lên, mừng rỡ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!