Chương 23: (Vô Đề)

Edit: Yun

Ngày ấy, Nhiễm Chi Thần chuẩn bị một bữa cơm rượu đơn giản, sai Lạc Thần đi mời Hoắc Chấn Hải đến gặp gỡ.

Biết Hoắc Chấn Hải đang ở Quan Vũ Đình, Lạc Thần đi theo hướng ra vườn hoa.

Ai ngờ đi được nửa đường, bỗng nghe thấy tiếng vài người tỳ nữ đang bàn tán chuyện gì đó trong vườn. Ba chữ "Bảo cô nương" được nhắc tới rất nhiều lần.

Tò mò, Lạc Thần dừng bước, đứng yên cách đó không xa để lắng nghe.

"Thật là hâm mộ Bảo cô nương, ngày nào cũng được ở gần chủ thượng. Mới hôm qua ta còn thấy chủ thượng cười với nàng nữa. Nếu là ta, có chết cũng cam nguyện." Một tiếng nói thanh thúy, ngây thơ vang lên."

"Có gì phải hâm mộ, chỉ là giáo tập tỳ nữ mà thôi. Chờ sau này có chủ mẫu, thế nào chẳng bị đuổi ra ngoài." Một người khinh thường nói, nhưng trong tiếng nói lại để lộ ra vị chua.

"Dù là bị đuổi đi, cũng là người từ Nhiễm phủ đi ra. Địa vị ấy so với người thường đã là tốt hơn không ít. Đến lúc đó, chỉ cần chủ mẫu không có lòng dạ ác độc, nhất định sẽ tính sẵn đường đi cho nàng." Người còn lại mở miệng phản đối.

"Không sai. Mà này, chủ thượng đã đến tuổi nhược quán (1), có lẽ là sắp phải nói đến chuyện hôn nhân, không biết chủ mẫu tương lai của Nhiễm phủ sẽ là ai?" Một người như nghi ngờ, cảm khái nói.

"Vậy cũng phải nói, nhất định là đích nữ (con vợ cả) của một thế gia nào đó. Phải biết rằng, Nhiễm gia luôn không lấy công chúa làm vợ. Công chúa của bảy nước cao quý đến đâu, thì gả vào Nhiễm phủ cũng chỉ có thể làm thiếp. Theo ta nghĩ, không phải Trần thị nhị tiểu thư ở Hoài Dương, thì sẽ là Trương thị thất tiểu thư. Hai người này nổi danh là hiền lương thục đức. Nghe nói, vì việc cưới hỏi của chủ thượng, vài ngày gần đây hai nhà đã phái người tới."

Người còn lại khẳng định nói.

"Haizz,… Cái gì trần nhị tiểu thư, thất tiểu thư, ta chưa thấy ai cả. Ta chỉ biết, nữ nhân bên cạnh chủ thượng bây giờ, cũng chỉ có Bảo cô nương. Mỗi ngày cùng ăn, cùng đi, cùng ở với chủ thượng, chủ thượng đi đâu cũng dẫn theo nàng. Phần đãi ngộ này, trong Nhiễm phủ chỉ có Bảo thiếu gia là có. Nhưng Bảo thiếu gia chỉ là sủng vật mà thôi, còn Bảo cô nương lại là người cơ mà." Tỳ nữ có tiếng nói thanh thúy, ngây thơ nói tiếp.

Lạc Thần nghe được gần hết, liền tiếp tục đi về phía trước.

Mấy người đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, vộ vàng từ vườn hoa đứng lên, vừa thấy là Lạc Thần, bắt đầu thấy sợ hãi.

Một người trong số đó lắp bắp nói: "Bảo… Bảo cô nương… Chúng ta…"

Lạc Thần cười, không chút để ý, nhu hòa ngắt lời: "Không sao, ta chỉ chỉ đi ngang qua đấy, các ngươi tiếp tục làm việc đi. Nếu chậm hoa sẽ héo mất."

Nói xong, không chờ mấy người trả lời đã cất bước rời đi.

****************

Việc mà mấy người bàn luận, Lạc Thần quả thật là không chút để ý. Dù sao sống trong giới giải trí nhiều năm như vậy, nàng đã quen với chuyện này.

Nàng chỉ cảm thấy hơi buồn cười, xem ra trong Nhiễm phủ này, ai cũng thấy đãi ngộ của nàng giống với Đại Bảo.

Nhưng không biết những người này có nghĩ tới hay không, Nhiễm Chi Thần sủng ái sủng vật như người, hay là sủng ái người như sủng vật?

Tự giễu cười, Lạc Thần đã đến Quan Vũ Đình, lại không thấy một bóng người.

Lạc Thần nhíu mày, thấy hơi nôn nóng.

Tâm tình của Nhiễm Chi Thần hôm nay không tệ, bữa cơm rượu này cũng là do hắn quyết định trong lúc cao hứng, vậy nên Hoắc Chấn Hải chưa được báo trước.

Hiện giờ, cơm rượu đã sắn sàng, hắn đang chờ trong chủ viện. Nếu không tìm thấy Hoắc Chấn Hải, sợ là hắn sẽ mất hứng.

Lạc Thần suy nghĩ những nơi Hoắc Chấn Hải có thể đi, đang muốn rời đi, vô tình lại chú ý tời bàn cờ trên chiếc bàn đá trong đình,

Trong không thời gian ngắn, nàng kinh ngạc đứng sững lại.

Thế cờ trên bàn cờ, đúng là quá quen thuộc đối với nàng. Thậm chí, dù là nhắm mắt lại, nàng cũng có thể bày ra thế cờ này.

Trong cầm kì thư họa thi tửu trà, thứ duy nhất mà Lạc Thần tinh thông, chính là thế cờ này.

Kiếp trước, có một đoạn thời gian, bệnh tình của Lạc Thần rất không ổn định. Khi đó nàng vẫn đang đi học, không làm thế nào được đành phải tạm nghỉ học để tĩnh dưỡng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!