Chương 22: (Vô Đề)

"Xe ngựa phía trước là của Nhiễm tiểu tử phải không?" Đúng lúc ấy, có tiếng nói cứng cáp bỗng nhiên vang lên từ phía sau đoàn người.

Một người hộ vệ cưỡi ngựa tới gần xe Nhiễm Chi Thần, nhìn xuyên qua cửa sổ bẩm báo: "Khởi bẩm chủ thượng, là Hoắc lão anh hùng."

Nhiễm Chi Thần nhíu mày hơi kinh ngạc, nhưng vẫn cho người ngừng xe.

Không lâu sau, tiếng vó ngựa từ từ đến gần, một lão nhân tiên phong đạo cốt cưỡi ngựa đến.

Người này, là một trong hai lão nhân ngồi đánh cờ ở ven đường trong ngày đầu tiên Lạc Thần tới Nhiễm Châu.

Nhiễm Chi Thần xuống xe ngựa, thi lễ với lão nhân, cung kính chào hỏi: "Vãn bối Nhiễm Chi Thần kính chào Hoắc lão tiền bối."

Hoắc Chấn Hải cười ha ha, nói sang sảng: "Từ xa ta đã nhìn thấy xe ngựa của Nhiễm gia, đoán đến tám phần là ngươi. Thế nào? Mới từ Chu quốc trở về sao?"

Nơi này là nơi tiếp giáp giữa Chu quốc và Nhiễm Châu, nhìn theo phương hướng mà đoàn người của Nhiễm Chi Thần đang đi là biết được hành trình.

Hoắc Chấn Hải vừa nói xong bỗng như nhớ ra điều gì, kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ là ngươi đi chúc mừng sinh nhật lão dâm côn ở Chu quốc sao? Ngươi đường đường là gia chủ của Nhiễm gia, phái một người đi là được, cần gì phải tự mình đi ngàn dặm xa xôi như vậy? Thật đúng là nể mặt lão dâm côn kia." Giọng nói như rất bất mãn.

Nghe vậy, Nhiễm Chi Thần cười khổ, bất đắc dĩ nói: "Khi còn sống, gia phụ có quan hệ rất thân thiết với Chu hoàng, theo lý mà nói, làm vãn bối thì phải thường xuyên tới bái phỏng mới đúng. Nhưng từ khi gia phụ qua đời, vãn bối thường rất bận rộn, Chu hoàng đã mời nhiều lần mà trong sáu năm vãn bối vẫn không rảnh để tới. Lần này vãn bối đến, một mặt là vì chúc mừng sinh nhật, mặt khác là vì bồi tội cho những sơ sót trong sáu năm qua."

Nhiễm Chi Thần nói không sai, khi Nhiễm Kinh Hồng còn sống, quả thật có quan hệ rất tốt với Chu hoàng, hơn nữa Nhiễm Châu và Chu quốc lại tiếp giáp, theo lý phải thường xuyên đi lại.

Nhưng từ khi Nhiễm Chi Thần kế vị gia chủ, suốt sáu năm, hắn chưa từng tới Chu quốc một lần nào. Mặc dù trong sáu năm ấy, Chu hoàng đã mấy lần cho mời thì hắn cũng từ chối với mọi lý do. Nguyên nhân thứ nhất là do hắn thật sự nhiều việc, thứ hai là hắn không có ấn tượng gì tốt với Chu hoàng.

Mà bây giờ, hắn, đã không còn là thiếu niên ngây ngô của sáu năm trước, tùy tiện bỏ qua mọi chuyện, chỉ làm theo ý mình thích.

Bây giờ, làm việc gì hắn cũng phải xem trọng lợi ích của Nhiễm gia. Cho dù Nhiễm Chi Thần không thích Chu hoàng, nhưng Chu hoàng lại dính chặt với lợi ích ấy.

Vì vậy, nhân dịp đại thọ năm mươi năm của Chu hoàng, hắn mới tự mình tới chúc, nhằm bỏ đi những bất mãn của Chu hoàng mấy năm nay với hắn, dù có hay không.

Nghe xong lời của Nhiễm Chi Thần, Hoắc Chấn Hải hừ lạnh: "Vị phụ thân kia của ngươi…" Nói tới đây lại không nói thêm gì nữa mà lại chuyển giọng: "Thôi, không nhắc đến bọn họ nữa."

Thấy Hoắc Chấn Hải muốn nói lại thôi, Nhiễm Chi Thần cũng đã hiểu được ý hắn, cười một cách miễn cưỡng rồi dời đề tài: "Nhìn dáng vẻ của Hoắc lão tiền bối cũng như từ Chu quốc về, không biết lão tiền bối có chuyện gì?"

Nghe vậy, trên mặt Hoắc Chấn Hải hơi mất tự nhiên. Hắn gãi đầu ngượng ngùng nói: "Ta ư? Ta đi chủ trì hôn lễ cho đồ đệ của ta."

Đồ đệ của Hoắc Chấn Hải có đến trăm ngàn, trải rộng ở bảy nước.

Nhưng do số người quá đông, nên những việc nhỏ như là hôn lễ, rất ít khi hắn hỏi tới, đừng nói tới việc đặc biệt đi chủ trì. Huống chi, đây là hôn lễ lần thứ ba của tên đồ đệ này.

Nhưng hắn không thể nói cho Nhiễm Chi Thần, bởi vì hắn không phá được một thế cờ, nên đành tạm tìm một cái cớ để tránh đi .

Quả nhiên, Nhiễm Chi Thần nghe xong, ngạc nhiên không hiểu gì.

Đang suy nghĩ xem là vị đồ đệ nào mà có thể được Hoắc Chấn Hải để ý như vậy đã thấy Hoắc Chấn Hải nói lảng: "Nói, Vương lão đầu trong phủ ngươi thế nào rồi? Đã lâu không đấu với hắn, tay bắt đầu thấy ngứa."

Vương lão đầu trong miệng Hoắc Chấn Hải, chính là Nhiễm quản gia.

Họ của Nhiễm quản gia là Vương, tên đầy đủ là Vương Tiêu Dao. Từ khi thần phục Nhiễm gia mới được Nhiễm Kinh Hồng ban cho họ Nhiễm.

Bây giờ, hầu hết mọi người chỉ biết hắn là tổng quản của Nhiễm gia mà không biết, trước khi vào Nhiễm gia, hắn vốn là một võ lâm cao thủ thanh danh hiển hách. Võ nghệ của hắn không phân được cao thấp với Hoắc Chấn Hải.

Nghe vậy, Nhiễm Chi Thần cười nói: "Vương thúc cũng thường xuyên nhắc đến ngài, hay lần này tiền bối hãy đi cùng vãn bối đến ở vài ngày trong phủ, ôn chuyện với vương thúc."

Hoắc Chấn Hải đang ước được như thế. Lý Đạo Duẫn bày ra cho hắn một thế cờ, đến nay hắn còn chưa nghĩ ra cách giải, đang đau đầu không biết phải đối mặt với sắc mặt phách lối của hắn như thế nào đây. Vì vậy, vừa nghe thấy Nhiễm Chi Thần nói thế, hắn không hề nghĩ ngợi liền đồng ý.

Cứ thế, Hoắc Chấn Hải gia nhập vào đội ngũ, cùng tới Nhiễm phủ với Nhiễm Chi Thần.

Nhiễm Chi Thần sợ hắn cưỡi ngựa mệt nhọc bèn mời hắn vào xe ngựa nghỉ ngơi nhưng bị hắn cự tuyệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!