Chương 21: (Vô Đề)

Đêm khuya, tại dịch quán của Chu quốc.

Nhiễm Chi Thần và Trần Tử Nặc bàn việc trong phòng, Lạc Thần ngồi bên cạnh ngâm trà cho hai người.

Không khí ngập tràn hương trà, Nhiễm Chi Thần ngước mắt nhìn Lạc Thần, thấy nàng rất bình tĩnh, vẻ mặt như thường, như thể chuyện xảy ra ở yến hội trước đó không hề tồn tại, như thể nàng chưa từng dùng ánh mắt khuất nhục như vậy cầu xin hắn.

Không biết nghĩ tới điều gì, Nhiễm Chi Thần hơi cau mày lại.

Trần Tử Nặc vờ như không nhận ra sự khác thường giữa hai người, tiếp tục cảm khái nói: "Hôm nay xem ra, Chu hoàng quả thật là bảo thủ và hoang dâm vô độ, Chu quốc đúng là lâm nguy."

Nghe vậy, Nhiễm Chi Thần rút ánh mắt về, lắc đầu, có điều suy nghĩ nói: "Ngươi đừng quên, trong hai mươi năm trước khi hắn lên ngôi, Chu quốc đã có bao nhiêu hoàng đế."

Trần Tử Nặc sửng sốt, không khỏi suy nghĩ sâu hơn.

Nếu Nhiễm Chi Thần không nhắc nhở, hắn cũng quên mất.

Trước khi Chu hoàng lên ngôi, trong hai mươi năm ngắn ngủi, Chu quốc đã thay đổi những năm vị hoàng đế, trong đó có ba người là do nhiều nguyên nhân khác nhau mà chết sớm, còn hai người là bị đoạt vị.

Nhưng từ khi kế thừa ngôi vị hoàng đế của người hoàng huynh đoản mệnh, Chu hoàng đã vững vàng ngồi ở vị trí này suốt hai mươi năm.

Trong lúc hắn trầm tư, Nhiễm Chi Thần nói tiếp: "Tuy Chu hoàng mười phần chính là một kẻ điên, nhưng càng điên cuồng mới càng làm cho người ta sợ hãi. Nếu không đến tình cảnh bất đắc dĩ, không ai muốn động vào một kẻ điên như vậy."

Thấy Trần Tử Nặc như đã hiểu ra, Nhiễm Chi Thần tiếp tục nói: "Huống chi, Chu hoàng mặc dù có "dâm", nhưng lại không "hoang". Những ai chưa hiểu rõ đã nói hắn là kẻ hoang dâm cũng không hoàn toàn đúng. Ít nhất, trong hai mươi năm hắn làm vua, nội chính của Chu quốc hết sức ổn định, có thể nói triều đình là bền chắc như thép. Rất ít người giống như hôm nay, lớn mật trái ý hắn.

Hắn lợi dụng lòng sợ hãi của mọi người, khiến người ta không dám phản kháng hắn, rồi lại nắm chắc phần sợ hãi này trong một phạm vi nhất định, không làm cho người ta vì quá sợ hãi mà sinh lòng phản nghịch. Vậy nên, chỉ với thủ đoạn nhỏ này, chúng ta đã không thể khinh thường hắn."

Trần Tử Nặc gật gật đầu, càng nghĩ càng thấy lời Nhiễm Chi Thần nói có lý.

Nhiễm Chi Thần nói xong liền tỏ vẻ mệt mỏi xoa trán, thở nhẹ một hơi rồi nói: "Còn chuyện gì, để ngày mai nói sau."

Nghe vậy, Trần Tử Nặc lập tức đứng dậy lui xuống.

Sau khi tắm rửa, Nhiễm Chi Thần ôm Lạc Thần lên giường.

Trong nháy mắt chạm vào nàng, hắn cảm giác thấy nàng né tránh.

Nhưng động tác kia chỉ thoáng qua rồi biến mất, nhanh đến mức khiến cho hắn phải hoài nghi rằng đó chỉ là ảo giác của hắn mà thôi.

Chẳng biết tại sao, hắn thấy rất phiền chán.

Hắn đưa tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Thần, dùng sức nắm lấy cằm nàng, cẩn thận quan sát từng biểu tình trên khuôn mặt ấy.

Dưới cái nhìn này, Lạc Thần mở to đôi mắt ngập nước, hơi lo lắng, sợ hãi nhìn hắn. Ánh mắt trong suốt ấy mang theo chút vô tội và nghi ngờ, dường như không hiểu mình đã làm chuyện gì khiến hắn không vui.

Nàng đã làm chuyện gì khiến hắn không vui? Thật ra thì hắn cũng không biết.

Hắn chỉ biết là từ lúc kết thúc yến hội tới giờ, trong lòng hắn luôn phiền não không thôi.

Nhất là giờ phút này, thấy Lạc Thần nhìn như bình thường, rồi lại có cái gì đó rất khác, khiến cho hắn thấy bất an.

Cảm giác này, rất xa lạ.

Một lúc lâu sau, hắn mới buông tay ra.

Da thịt vốn trắng nõn, nhẵn nhụi của Lạc Thần in lại mấy vệt hồng do hắn quá dùng sức.

Thấy thế, Nhiễm Chi Thần nhíu mày, có vẻ không hài lòng vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve mấy vệt hồng ấy.

Cuối cùng, hắn chỉ thở dài, ôm nàng vào ngực rồi nằm xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!