Chương 19: (Vô Đề)

Trần Tử Nặc thấy khuôn mặt Lạc Thần vẫn có vẻ buồn rầu, cau mày suy nghĩ một lúc, mở miệng hỏi: "Bảo cô nương, có lẽ ngươi không biết, tuy nói Chu hoàng là người nổi tiếng hoang dâm, nhưng đối với nữ nhân của người khác, hắn lại không có chút hứng thú. Nếu không như vậy, các viên quan ở Chu quốc, ai còn dám cưới thê thiếp xinh đẹp. Chỉ có điều…"

Lạc Thần nhíu mày, thấy vẻ mặt của Trần Tử Nặc hơi quái dị ho nhẹ một tiếng, mới tiếp tục nói: "Chỉ có điều Chu hoàng có một ham thích rất đặc thù và quái dị. Quả thật là hắn không có hứng thú với nữ nhân khác, nhưng lại thích đưa nữ nhân của mình cho người khác chơi đùa. Chắc là ngươi sẽ không tin, trên cõi đời này lại có nam nhân thích bị cắm sừng. Ngoại trừ Chu hoàng hậu, các phi tử còn lại trong hậu cung của hắn, hầu hết đều bị hắn ra lệnh, cùng các đại thần làm chuyện mây mưa trước mặt của hắn.

Việc này cũng chẳng phải bí mật gì ở Chu quốc. Thậm chí Chu hoàng còn từng để cho phi tử của hắn thông dâm với đại thần ngay trước mặt mọi người ở trên rất nhiều yến hội. Những điều này hắn còn mỹ kỳ danh gọi là "có mỹ nhân bên cạnh, cùng vui với thần tử". Vài đại thần cảm thấy chuyện này hoang đường, nhưng so với những tên quân vương thích chiếm thê thiếp của thần tử, thì cái ham thích này của Chu hoàng lại tốt hơn nhiều. Chẳng phải là bọn họ cũng không tổn thất gì hay sao? Không những thế, có không ít đại thần rất sùng bái chuyện này. Mỹ nhân được tặng không, có ai là không thích đâu."

Lạc Thần kinh ngạc đến không biết nói cái gì cho phải. Thế đạo này, đúng là vô kỳ bất hữu (1).

(1) Vô kỳ bất hữu: Chuyện lạ gì cũng có.

Thật ra ở kiếp trước, Lạc Thần cũng đã từng nghe nói tình huống tương tự như vậy. Cái loại ham mê biến thái giống của Chu hoàng này, nói chính xác ra, thì là "dâm thê". Mặc dù rất ít, như đúng là có một phần nam nhân như vậy, thích xem nữ nhân của mình dâm loạn với người khác. Mỗi lần như vậy, bọn họ có thể tìm được một loại kích thích đặc thù trong cái cảm giác nhục nhã. Theo một số cách giải thích, thì đây là một loại bệnh thuộc về tinh thần.

Nhưng với thân phận là vua một nước như Chu hoàng, lại vì dục vọng của mình, trắng trợn hạ lệnh cho phi tử thông dâm với thần tử, thật là chưa từng có ai, sau không người tới.

Trần Tử Nặc nhìn Lạc Thần tiếp tục nói: "Thế cho nên, Bảo cô nương thật sự không cần lo lắng quá mức. Việc lần này ngươi cần làm, nhiều lắm chỉ là giúp chủ thượng ngăn cản những nữ nhân khác. Trong khoảng thời gian này chắc ngươi cũng phải phát hiện ra, chủ thượng không thích thân cận với nữ nhân. Vì thế đừng làm cho những nữ nhân đó quấy rầy đến hưng trí của chủ thượng là được.

Nghe vậy, Lạc Thần gật đầu liên tục, trong lòng thoải mái không ít. Chẳng phải là lấy nàng làm bia đỡ đạn sao? Lúc này đối với nàng, hữu dụng còn tốt hơn vô dụng.

Năm ngày sau, đoàn người đã tới quốc đô của Chu quốc, Dần thành.

Vừa vào cửa thành, thái tử của Chu quốc đã đích thần dẫn một đám quan viên, nghênh đón Nhiễm Chi Thần rất nhiệt tình, thậm Chí còn muốn đưa hắn vào trong cung ở, nhưng liên tục bị Nhiễm Chi Thần từ chối.

Cuối cùng, đoàn người ở trong dịch quán ở Dần thành.

Bởi vì chưa tới năm ngày nữa đã là đại thọ năm mươi tuổi của Chu hoàng, nên sứ thần của các quốc gia được mời tới để chúc mừng có rất nhiều. Mọi người biết được Nhiễm Chi Thần cũng ở trong dịch quán, cũng rối rít tới bái phỏng.

Liên tiếp vài ngày, Nhiễm Chi Thần luôn phải tiếp đãi những những vị khách nối liền không dứt kia. Trong thời gian đó, hắn có đến hoàng cung một lần, gặp mặt nói chuyện với Chu hoàng, mới về dịch quán.

Rốt cục, ngày đại thọ của Chu hoàng đã đến. Nhiễm Chi Thần dẫn theo Đại Bảo và Tiểu Bảo, cùng đến dự yến tiệc trong cung.

Đây là lần đầu tiên Lạc Thần tham gia yến hội như vậy. Trong cảnh ca múa yên vui, nàng vẫn chỉ ngồi bên cạnh Nhiễm Chi Thần, lẳng lặng hầu hạ hắn dùng bữa.

Đợi đến khi mọi người ăn uống no đủ, không khí trên sàn diễn ngày một lửa nóng. Một điệu nhạc cổ vui vang lên, rất nhiều mỹ nhân ùa ra, múa bằng thân thể xinh đẹp, thái độ hết sức mị hoặc, mê hoặc mọi người đang ở đây.

Sau vài lượt xoay tròn, cả nhóm mỹ nhân từ từ tán ra, vừa múa vừa đi đến cạnh mọi người. Một số người chỉ chờ mỹ nhân đến gần rồi lấy một tay ôm vào lòng, hai tay còn bắt đầu di chuyển trên người mỹ nhân, động tác dâm tà không thôi.

Chu hoàng cũng ôm một mỹ nhân, vừa mạnh mẽ bóp ngực nàng, vừa nhìn không khí lửa nóng trên sàn diễn, trong mắt chứa đầy hưng phấn.

Cùng lúc đó, một vị mỹ nhân cũng đi về phía Nhiễm Chi Thần.

So với những người khác ở đây, vẻ đẹp của nàng rõ ràng là xuất chúng hơn. Người này chính là sủng phi của Chu hoàng, Mị phi.

Nàng uốn éo vòng eo như rắn nước mềm mại không xương, bước đi theo từng điệu nhạc, đi tới trước mặt Nhiễm Chi Thần. Sau đó, nàng từ từ cúi người, khe rãnh giữa bộ ngực lập tức hiển lộ ra, tản ra nhè nhẹ hấp dẫn.

Tiếp đó, nàng dùng bàn tay ngọc ngà, bưng lấy ly rượu trên bàn của Nhiễm Chi Thần, khuôn mặt mị hoặc nhìn Nhiễm Chi Thần, nói một cách phóng túng: "Nhiễm gia chủ, Mị Nhi mời ngài một Chén."

Trong lúc ly rượu từ từ đưa lại gần, Nhiễm Chi Thần vẫn lạnh nhạt, nhưng cũng không từ chối.

Cầm lấy ly rượu trong tay mỹ nhân, hắn hé miệng uống hết.

Trong mắt mỹ nhân lóe lên vẻ hưng phấn.

Nhưng ngay sau đó, Nhiễm Chi Thần dùng một tay kéo Lạc Thần vào ngực, đưa hết rượu trong miệng hắn vào đôi môi nhỏ nhắn khẽ nhếch trước cặp mắt ngạc nhiên của Lạc Thần.

Lạc Thần không phản ứng kịp nên bị sặc. Vài giọt rượu Chảy xuống từ khóe miệng nàng, càng tôn lên vẻ mềm mại ướt át của đôi môi.

Thấy thế, Nhiễm Chi Thần nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm, cúi người một lần nữa, chặn lấy miệng nàng, rồi liếm mấy cái ở khóe miệng nàng, liếm sạch những giọt rượu tràn ra.

Cho tới cuối cùng, hắn không hề nhìn mỹ nhân kia một cái, dường như hoàn toàn lãng quên sự tồn tại của nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!