Lạc Thần rất nghi ngờ một việc.
Theo những gì mà nàng quan sát được mấy hôm nay, hầu hạ Nhiễm Chi Thần, ngoại trừ mấy người sai vặt và tiểu nha hoàn, thì không có đại nha hoàn thiếp thân hầu hạ. Theo lý mà nói, trong một gia đình giàu có, các chủ tử đều có đại nha hoàn theo hầu bên cạnh. Đó là người có địa vị cao nhất trong đám hạ nhân.
Bởi vậy, Lạc Thần hỏi Nhiễm Chi Vũ.
Nhiễm Chi Vũ vừa gặm xương sườn, vừa nói: "Đại nha hoàn sao? Lúc trước là có, tên là Tĩnh Văn, nhưng mấy tháng trước vừa bị nhị huynh xử tử."
Thấy Lạc Thần biến đổi sắc mặt, Nhiễm Chi Vũ cười tà một tiếng: "Ngươi không biết sao? Lại nói, chuyện này xảy ra trước ngày ngươi vào phủ cũng chỉ vài ngày."
Hắn thả miếng xương sườn trong tay xuống, khuôn mặt không chút để ý nói: "Đại khái là nữ nhân kia nghe nói việc nhị huynh muốn chọn giáo tập tỳ nữ, nên trong lòng nàng sinh ra ý tưởng không nên có. Vì vậy nàng ngu ngốc hạ xuân dược vào trong trầm hương đốt trong phòng nhị huynh. Kết quả là bị Đại Bảo phát hiện ra sự khác thường ngay lập tức. Chuyện bị bại lộ, nhị huynh sai người xử tử nàng tại chỗ."
Dứt lời, hắn liếc nhìn Lạc Thần, tự thở dài cảm thán nói: "Haizz, dù sao cũng đã hầu hạ nhị huynh nhiều năm như vậy…"
Nhìn sắc mặt ngày càng kém của Lạc Thần, Nhiễm Chi Vũ mới cười một tiếng, nghiêm mặt nói: "Muốn trách chỉ có thể trách nàng ta không biết tự lượng sức, xấu như vậy còn muốn đi quyến rũ nhị huynh ta. A Thần, mặc dù ngươi không được đẹp cho lắm, nhưng so với nàng, vẫn hơn được một chút."
Lạc Thần ăn bữa tối không hề thấy ngon miệng xong thì tiễn Nhiễm Chi Vũ ra khỏi chủ viện.
Sau đó, nàng ở trong phòng một mình, ngồi trên giường lẳng lặng thẫn thờ.
Nàng cảm thấy mình đang lọt vào một cái vòng tuần hoàn toàn sự chết chóc dài vô hạn. Mỗi lần, vào lúc nàng cảm thấy mình cách Nhiễm Chi Thần gần được một chút, thì sẽ bị một mặt khác rất vô tình của hắn dọa cho ra thật xa.
Lần này, cũng như vậy.
Thật ra trong khoảng thời gian này, Lạc Thần đã rõ ràng nhận ra được, Nhiễm Chi Thần đối với nàng, đã không còn lạnh lùng như lúc mới gặp, thậm chí còn có thể coi là sủng ái.
Nhưng hôm nay nghe được những lời nói vừa như cảm khái, vừa như châm chọc của Nhiễm Chi Thần, thì Lạc Thần lại cảm thấy lo sợ và bất an.
Trong cái nhìn của nàng, người tỳ nữ tên là Tĩnh Văn kia tuy có sai trước, nhưng tội không đáng chết. Hơn nữa còn hầu hạ Nhiễm Chi Thần nhiều năm như thế, không có công lao cũng có khổ lao. Chỉ sợ ngay cả đồ vật, ở bên người lâu cũng sẽ sinh ra cảm tình. Nhưng Nhiễm Chi Thần lại xử tử nàng dễ dàng như vậy.
Trong nhất thời, Lạc Thần khó tránh khỏi cảm giác thỏ chết hồ buồn.
Nàng nghĩ, con đường trong tương lai, thật sẽ không dễ đi.
Ngày hôm nay xem như nàng được Nhiễm Chi Thần sủng ái, người trong Nhiễm phủ cũng rất lễ ngộ với nàng. Nhưng trong lòng Lạc Thần biết rõ, đằng sau những khuôn mặt lấy lòng ấy, rốt cuộc cái gì là thật, cái gì là giả, e rằng ngay cả chính những người trong cuộc cũng không chắc chắn được.
Kiếp trước ở giới giả trí, dù nàng chỉ một lòng diễn phim, rất ít hỏi đến chuyện khác, nhưng thỉnh thoảng vẫn bị cuốn vào những cái thị phi. Còn những người mà ngày thường nhìn như nhiệt tình tốt bụng, không chừng sẽ tìm cơ hội giẫm lên chân ngươi vào một lúc nào đấy.
Kiếp trước, Lạc Thần không quan tâm đến những điều này, nhưng kiếp này thì khác. Bởi vì nàng bây giờ, căn bản không có tư cách để không quan tâm. Không những nàng phải quan tâm, mà còn phải cẩn thận đề phòng. Nếu không, sợ là đến cuối cùng, ngay cả chết lúc nào nàng cũng không biết.
Mà trước mắt, nàng chỉ có hai bàn tay trắng, chỗ tựa lớn nhất chính là Nhiễm Chi Thần. Một câu nói mà hắn tùy ý nói ra, cũng có thể quyết định vận mệnh của nàng. Cho nên dù thế nào nàng cũng không thể đắc tội với hắn, không thì thật sự là chết không có chỗ chôn.
Nghĩ tới đây, Lạc Thần lại nhắc nhở mình một lần nữa, ngàn vạn không thể vì hắn tốt với ngươi một chút, thì đã đắc ý. Người kia lạnh nhạt vô tình, ngươi biết đến chẳng lẽ còn chưa đủ nhiều sao?
**********
Tiếp đó, liên tiếp trong nửa tháng, Nhiễm Chi Thần cũng rất bận rộn. Ban ngày hắn ra phủ làm việc, buổi tối trở về thì đã khuya, hơn nữa vừa nằm xuống thì đã ngủ.
Lạc Thần vẫn rất an phận sống trong phủ, mỗi ngày đánh đàn, luyện chữ một chút, nhưng chiến là bại, bại rồi lại tìm cách chiến. Ngay cả Nhiễm Chi Vũ tìm nàng nhiều lần, muốn rủ nàng ra phủ chơi, cũng bị nàng từ chối hết.
Không chỉ vậy, nàng còn nghe lời Nhiễm Chi Thần học việc nữ hồng mà lần trước hắn nói tới. Người dạy nàng là một người quen, Lý tẩu.
Thế nhưng hiển nhiên, ở phương diện này Lạc Thần không hề có thiên phú. Đừng nói là thêu, mà ngay cả vá cái lỗ thủng cũng không làm được, còn thương xuyên bị đâm vào tay. Lý tẩu vẫn mãi than thở. Muốn học được tinh thông việc nữ hồng, thì không chỉ cần thêu giỏi, mà còn phải vẽ đẹp. Chỉ khi vé được các loại hoa văn tinh mỹ thì mới có thể thêu ra một bức thêu tốt. Mà những thứ này, Lạc Thần đều không am hiểu. Vì vậy, mới học được mấy ngày, Lạc Thần đã hơi chán nản.
Cũng may là cuối cùng Nhiễm Chi Thần thấy được vết kim châm ở ngón tay Lạc Thần, mới nói nàng không cần phải học tiếp. Việc này khiến cả Lạc Thần và Lý tẩu đều thở phào nhẹ nhõm.
Một ngày, Nhiễm Chi Thần về phủ sớm.
Sau khi ăn bữa tối, hắn sai Lạc Thần: "Ngươi đi chuẩn bị đi, ba ngay sau đi Chu quốc với ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!