Chương 17: (Vô Đề)

Cứ như vậy, không biết qua bao lâu, cho đến khi Lạc Thần hơi buồn ngủ tựa đầu vào ngực Nhiễm Chi Thần, hắn mới ôm lấy nàng, xoay người về phòng.

Khi hắn ôm lấy, Lạc Thần đã tỉnh lại. Chờ khi hắn đặt nàng lên giường, nàng mới ngồi dậy, nói vài câu xin phép, rồi hốt hoảng sang phòng bên.

Chẳng biết tại sao, không khí trong giây phút ấy, khiến nàng rất khẩn trương. Nhịp tim đập cũng trở nên nhanh, làm cho nàng hận không thể rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Rửa mặt một lúc lâu, tâm tình tán loạn của nàng mới bình phục, một lần nữa trở về phòng.

Lúc đó Nhiễm Chi Thần đang nằm nghiêng trên giường, một tay chống đầu, một tay lật từng trang sách. Thấy Lạc Thần đi vào, hắn để sách sang một bên, vỗ vỗ vị trí ở trước người. Mặc dù không nói một lời, nhưng ý hắn đã rất rõ ràng.

Tâm tình vừa khôi phục của nàng, lại rung động nhè nhẹ một lần nữa.

Nàng chậm rãi đi tới, nằm xuống vị trí trước người Nhiễm Chi Thần. Hắn ôm nàng vào ngực, cũng ngả người nằm xuống.

Giống như những ban đêm vẫn ôm nhau ngủ khác, hai người không ai nói gì. Trong phòng, chỉ có một mảnh tĩnh lặng.

Có lẽ là do ban ngày đi dạo cả ngày với Nhiễm Chi Vũ đã khiến cho nàng mệt mỏi nên mới một lát sau đã buồn ngủ.

Lúc nàng sắp ngủ, lại nghe thấy tiếng nói của Nhiễm Chi Thần nhẹ nhàng vang lên, trong mơ mơ màng màng, nàng chỉ nghe thấy đại khái. Hình như hắn nói, đợi đến ngày giỗ sang năm của Nhiễm Chi Uyên, hắn sẽ dẫn nàng đến lăng viên, rồi thổi bài hát mà nàng đã thổi lúc trước.

Sang năm sao? Ngày này năm sau, nàng còn có thể ở Nhiễm gia, còn ở bên cạnh hắn sao?

Lạc Thần hoảng hốt suy nghĩ, rốt cuộc không đối kháng được với mệt mỏi, dần dần đi vào giấc ngủ…

******

Tròn hai tháng đã qua.

Trong hai tháng này, hầu hế những lần Nhiễm Chi Thần ra phủ làm việc, đều dẫn theo Lạc Thần. Nàng có cảm giác thân phận của nàng từ giáo tập tỳ nữ, chuyển lên thành thiếp thân nha hoàn, không chỉ phụ trách ẩm giường buổi tối, mà còn phải phục vụ gần người vào ban ngày.

Những việc hắn giao cho nàng làm cũng càng ngày càng nhiều, cơ bản là bưng trà đưa nước, thỉnh thoảng còn sai nàng sửa sang lại một ít sách vở, tư liệu, không còn giống như trước, chỉ có thể ngồi nhàm chán ngẩn người.

Chỉ có điều, thời gian cá nhân của nàng trở nên ngày càng ít, một chút còn sót lại, cũng bị những việc học hành mà Nhiễm Chi Thần sắp xếp chiếm hết.

Thời gian trước, sau khi hắn nói muốn nàng học tập kỹ thuật chơi đàn, thì thật sự cho một vị thầy giáo tới dạy nàng.

Vị thầy giáo kia vỗn là nhạc công mà Nhiễm phủ mời đến, vẫn phụ trách dạy các tiểu thư trong phủ đánh đàn. Hôm nay hắn phải dạy một tỳ nữ nho nhỏ, đương nhiên là hơi bất mãn. Kỹ thuật đàn của hắn dù không tính là xuất thần nhập hóa, nhưng cũng có chút danh tiếng, quan trọng nhất là, học trò của hắn cũng vài người là nhạc công nổi danh, vì vậy con người cũng khá cao ngạo.

Nhưng sau đó, thấy Lạc Thần cũng rất có thiên phú ở phương diện âm luật, hơn nữa Nhiễm Chi Thần đi đâu cũng dẫn theo nàng, có vẻ giống như rất sủng ái, thì không dám sơ suất, nghiêm túc truyền thụ. Hai tháng này, Lạc Thần cũng đã hơi chút tìm ra phương pháp.

Buổi chiều, sau khi nàng kết thúc khóa học đàn, thì ở trong phòng một mình tập luyện. Mặc dù thời gian tập luyện rất ngắn, nhưng nàng thực sự thích cảm giác đánh đàn, cho nên mỗi ngày cũng luyện hết sức nghiêm túc.

Từ nhỏ nàng đã có hứng thú với phương diện âm luật, thiên phú lại tốt, nhạc cảm rất mạnh. Ngoại trừ học sáo mười mấy năm, nàng còn hát rất hay. Lúc mới học xong, vì muốn để bản thân có thêm sức sống, nàng còn tham gia ca hát, lượng tiêu thụ rất cao. Nhưng sau đó, do thân thể không tốt, lượng công việc từ từ giảm xuống. Hàng năm ngoài việc nhận đóng một, hai bộ phim, còn tất cả các lĩnh vực khác đều bị nàng từ chối.

Lại nói, nghệ sĩ mà lười biếng như nàng, lại có thể nổi tiếng suốt mười năm, thật là không thấy nhiều.

Sau khi Nhiễm Chi Thần trở lại phòng ngủ, thì thấy nàng đang ngồi ở trên giường luyện tập đánh đàn. Tiếng đàn ấy còn rất trúc trắc, nhưng cứ đánh liên tục như thế, thì người ta miễn cưỡng có thể nghe ra đại khái.

Nhiễm Chi Thần cảm thấy giai điệu này nghe có chút quen thuộc, không lên tiếng, đứng ngoài cửa nghe một lát, thì nghe ra đây chính là bài hát nàng từng dùng sáo thổi khi ở Triệu quốc. Xem ra, nàng thật sự thích bài hát này.

Lạc Thần tập rất chăm chú, nên không phát hiện ra là Nhiễm Chi Thần đến. Mãi một lúc lâu sau, khi nàng mệt mỏi thờ phào một tiếng, ngẩng đầu lên, mới nhìn thấy hắn, không biết hắn đã đứng đó bao lâu. Vừa định đứng dậy hành lễ, thì hắn đã sải bước tới.

Sau đó, hắn ngồi cạnh nàng, ôm nàng ngồi trước ngực hắn, cầm tay nàng, đặt lên trên đàn, từ từ khảy.

Mới đầu Lạc Thần còn chưa kịp phản ứng, nhưng khi tiếng đàn dễ nghe trôi chảy vang lên, thì đã khiến nàng chú ý.

Nàng chuyên chú theo Nhiễm Chi Thần, cảm thụ từng động tác nhỏ từ dưới tay hắn, nghe dãy âm thanh tuyệt vời vang lên từ bàn tay mình, trong lòng không khỏi cảm thấy vui vẻ.

Nhiễm Chi Thần cầm tay nàng đàn đi đàn lại nhiều lần, Lạc Thần ngày càng nhập tâm, ngày càng thả lỏng, nghe nhiều, miệng không tự chủ được ngâm nga theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!