Nhiễm Chi Thần ở đây suốt cả một ngày.
Mặt trời ngả dần về phía tây, gió xanh khẽ thổi, hắn nhìn rặng mấy đỏ phương xa, thở hết mùi rượu trong miệng ra, tháo cây sáo trúc vẫn đeo bên hông xuống, đưa lên miệng thổi.
Chẳng qua, bất luận là hắn thổi kiểu gì, tiếng sáo vang lên vẫn cứ rè rè chói tai, thậm chí khiến cho người ta nghe không ra giai điệu.
Một lúc sau, hắn tức giận buông cây sáo xuống, nhìn mộ bia của Nhiễm Chi Uyên lẩm bẩm: "Nói sẽ dạy ta thổi sáo, nhưng một bài cũng chưa dạy, mà sao ngươi đã đi rồi."
Dứt lời, như nhớ ra điều gì đó, giây lát sau, vẻ buồn nản trên khuôn mặt biến mất không thấy, khẽ cười nói: "Huynh trưởng, lần trước lúc ta đi Triệu quốc, nhặt về một tiể nô lệ. Nàng tên là Tiểu Bảo, rất biết điều, rất đẹp, còn biết thổi sáo." Nói đến đây, đôi mắt mông lung men say của hắn đột nhiên lóe lên một tia sáng, có chút nóng lòng muốn làm ngay hỏi: "Ta đưa nàng đến cho ngươi xem được không?
Cho ngươi cũng nghe thử bài hát nàng thổi."
Có vẻ cảm thấy ý tưởng này không tệ, hắn vừa nói xong thì đứng dậy, lảo đảo đi khỏi lăng viên.
Nhiễm Chi Thần say rượu, rõ ràng hơi trẻ con, hơn nữa lại là ở trước mộ Nhiễm Chi Uyên, hắn như biến thành người thiếu niên ngây thơ năm đó, luôn thích đi theo sau huynh trưởng. Ý nghĩ muốn dẫn Lạc Thần tới vừa nảy lên thì đã hận không thể lập tức làm được luôn.
Vừa ra lăng viên, hắn nhảy lên ngựa, chạy vội mà đi.
Những hộ vệ núp ở phía sau ầm thầm bảo hộ thấy thế, trong bụng đều cả kinh, vội vàng đi theo.
Theo như tình hình những năm trước, mỗi lần đến ngày này, Nhiễm Chi Thần vẫn sẽ ở đây đến rạng sáng. Hơn nữa mỗi lần đều bất tỉnh nhân sự ngã trước mộ Nhiễm Chi Uyên, cuối cùng được hộ vệ đưa về phủ.
Bọn họ vốn tưởng rằng hôm nay cũng như thế, chưa từng nghĩ rằng mặt trời vừa mới xuống núi mà hắn đã đi rồi.
Mọi người nghi hoặc không rõ theo sau hắn, nóng lòng không dứt. Nhìn dáng vẻ cũng biết Nhiễm Chi Thần uống nhiều rượu, phóng ngựa chạy như bây giờ quá mức nguy hiểm.
Cũng may, cuỗi cùng Nhiễm Chi Thần hữu kinh vô hiểm (1) về tới Nhiễm phủ.
(1) Hữu kinh vô hiểm: có sợ nhưng không xảy ra điều gì nguy hiểm.
Vừa vào cửa phủ, hắn đã gặp Nhiễm quản gia, người vừa nghe tin chạy tới, mở miệng liền hỏi: "Tiểu Bảo đâu? Gọi nàng tới đây."
Nhiễm quản gia sửng sốt, có chút khó xử nói: "Bẩm chủ thượng, Vũ thiếu gia đưa Bảo cô nương ra phủ, nói là trước khi trời tối sẽ trởi lại. Ước chừng cũng sắp về rồi."
Nghe vậy, khuôn mặt Nhiễm Chi Thần trầm xuống: "Hôm nay là ngày giỗ của huynh trưởng, chẳng lẽ hắn không biết sao? Không chịu ở nhà, đi ra ngoài làm gì?" Nói xong, không chờ Nhiễm quản gia trả lời, đã phiền não vẫy lui hắn, một mình đi tới chủ viện.
Cẩn thận tắm trong bể, cảm giác say của Nhiễm Chi Thần cũng đỡ đi chút, đầu óc thanh tỉnh không ít.
Mà lúc này, sắc trời đã hoàn toàn tối.
Sau khi về phòng, hắn mệt mỏi dựa vào giường, nhưng không nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hắn trầm mặc nhìn xung quanh hết thảy, rõ ràng là gian phòng rất quen thuộc, nhưng không biết vì sao lại khiến cho hắn thấy rất xa lạ, như thể thiếu đi mất cái gì.
Quay đầu nhìn hoàng hôn ngoài cửa sổ, vỗ đầu Đại Bảo từng cái một, trong lòng có điều suy nghĩ.
Tiểu nô lệ kia chỉ mới ở bên cạnh hắn được nửa tháng, nhưng lại khiến cho hắn quen với sự tồn tại của nàng trong vô thức.
Nhất là hôm nay, hắn phóng ngựa chạy gấp, vốn tưởng rằng vừa về phủ là có thể thấy nàng giống như thường ngày, lanh lợi vui vẻ ra đón hắn, ai ngờ lại không thấy bóng người.
Ở một khắc đó, ngoại trừ bất mãn, hắn còn có một cảm giác rất khác thường. Cảm giác kia rất nhỏ bé, cũng rất xa lạ, làm cho hắn thấy phiền não.
Vào lúc ấy, có người ngoài cửa kêu: "Trọng Thần trở về chưa?" Đó là Trần Tử Nặc.
Nhiễm Chi Thần ngừng suy nghĩ, đáp một tiếng để cho hắn vào.
Hiển nhiên Trần Tử Nặc cũng vừa mới trở về, bộ dạng phong trần mệt mỏi. Hắn cầm ly trà trên bàn uống liền mấy chén rồi mới mở miệng hỏi: "Trọng Thần, đêm qua cô đã tới nơi an toàn. Ta dàn xếp tốt cho nàng rồi mới quay lại. Vừa vào phủ đã nghe nói ngươi ở nhà. Thế nào? Sao hôm nay lại sớm vậy?"
Nhiễm Chi Thần không trả lời, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Nơi đó có được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!