Chương 15: (Vô Đề)

Lúc Nhiễm Chi Thần tám tuổi, lần đầu gặp Lý thị.

Hắn còn nhớ rõ, ngày ấy ánh mặt trời dào dạt, ấm áp , chiếu vào thân thể tạo lên cảm giác thoải mái khó tả.

Hắn bắt gặp Nhiễm Chi Uyên ở trên hành lang trong hậu hoa viên của Nhiểm phủ, thấy hắn chăm chú nhìn vào xa xa, ánh mắt vô cùng ôn nhu. Cho đến khi Nhiễm Chi Thần tới gần, cất giọng gọi "Huynh trưởng", hắn mới chợt định tâm lại.

Ngay sau đó, gương mặt hắn phấn khích kéo Nhiễm Chi Thần, chỉ vào một đám nữ nhân xa xa rồi nói: "Thần nhi, đệ xem. Cô nương mặc bộ quần áo vàng kia có đẹp hay không?"

Nhiễm Chi Thần liếc mắt theo phương hắn chỉ, có lẽ vì cách quá xa, bên kia lại có nhiều nữ nhân, hắn căn bản không thấy rõ lắm. Nhưng nhìn ánh mắt chờ mong của Nhiễm Chi Uyên, hắn vẫn trái lòng nói một câu: "Vâng, đẹp lắm."

Quả nhiên, vừa nghe lời này của hắn, ánh mắt Nhiễm Chi Uyên bỗng sáng ngời. Còn nói thêm rằng: "Nàng là con gái vợ cả của Lý gia ở Hoài Dương, hôm nay đi theo phụ thân tới làm khách. Sau này cho nàng trở thành trưởng tẩu của đệ, đệ nói có được hay không?"

Nhiễm Chi Thần không hoài nghi gì, ra sức gật gật đầu, quyết đoán nói: " Được!"

Đến nay hắn vẫn còn nhớ rõ, lúc đó Nhiễm Chi Uyên cười rất tươi, thậm chí còn ấm áp hơn cả ánh mặt trời.

Nửa năm sau, Nhiễm Chi Uyên thuận lợi cưới Lý thị về nhà.

Hôm đại hôn, hắn mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm, trên mặt tràn đầy hạnh phúc.

Nhiễm Chi Thần lần đầu tiên nhìn thấy Nhiễm Chi Uyên như vậy, cao hứng giống như chiếm được cả thế gian, khiến cho hắn dù chỉ đứng xem một bên, cũng thấy vui mừng lây. Chính vì thế, hắn mới yêu thích người trưởng tẩu mới về nhà kia hơn vài phần.

Lý thị quả thực rất đẹp, đứng cùng Nhiễm Chi Uyên, giống như những gì mà mọi người nói, trai tài gái sắc, được ông trời tác hợp.

Trong mắt Nhiễm Chi Thần lúc đó, huynh trưởng cùng trưởng tẩu, càng giống như một hình mẫu hoàn hảo.

Nhưng thời gian tốt đẹp này kéo dài quá ngắn, quá ngắn.

Ngay sau ngày đại hôn mấy tháng, Nhiễm Chi Thần phát hiện ra Nhiễm Chi Uyên thay đổi. Không chỉ có trầm mặc hơn rất nhiều, còn thường xuyên thẫn thờ một mình, khi không lại đột nhiên cười cười, trong nụ cười luôn mang theo chút gượng ép.

Nhưng còn Lý thị, dường như ngày càng kiều diễm hơn.

Rất nhanh, hắn đã biết nguyên nhân.

Một ngày nọ, hắn đi theo mẫu thân lên chùa trên núi lễ Phật. Thừa lúc mẫu thân tụng kinh, hắn lén trốn ra ngoài, đi du ngoạn trong chùa.

Lúc đi ngang qua một gian thiện phòng, hắn nghe được một âm thanh tràn đầy mị ý khẽ truyền ra ngoài: "Ở chốn phật môn thanh tịnh lại đi làm việc này, cũng mệt ngươi nghĩ ra!"

Tiếp đến , liền nghe thấy một giọng nam khàn khàn trêu đùa nói: "Thế nào? Ta thấy ngươi chẳng phải cũng rất muốn sao. Nữ nhân, chỉ biết giả vờ giả vịt."

Sau đó, là một hồi những tiếng thở dồn dập, còn kèm theo âm thanh da thịt đập vào nhau.

Nhiễm Chi Thần đứng bất động ở ngoài cửa, chỉ cảm thấy máu toàn thân đều sôi sục. Giọng nói hai người này rất quen thuộc, hắn thật sự thấy rất quen thuộc!

Hắn run run ngón tay, nhẹ nhàng đục thủng lớp giấy ở cửa sổ. Qua cái lỗ nhỏ bằng đồng xu, hắn rốt cục đã thấy rõ sự việc bên trong.

Thân thể người nam nhân quay lưng về phía hắn, không thấy rõ khuôn mặt, nhưng tấm lưng kia cùng tiếng thở dốc, đã khiến cho Nhiễm Chi Thần xác định được rằng, người đó chính là phụ thân của hắn, Nhiễm Kinh Hồng.

Mà lúc này, phụ thân hắn lại đang ra sức rong ruổi trên cơ thể của nữ nhân bên dưới . Nét mặt nữ nhân kia như khóc lại như cười. Dường như đang đang nhận một sự sung sướng tưởng như sắp chết đi. Mà nữ nhân này, lại chính là Lý thị, trưởng tẩu của hắn.

Thân thể hai người quấn quít lấy nhau, khiến mọi thứ trước mắt Nhiễm Chi Thần như quay cuồng, biến thành màu đen.

Hắn cũng không biết bản thân mình đã đứng ngoài này bao lâu. Đợi đến lúc hắn có thể suy xét, chỉ thấy một cảm giác vô cùng ghê tởm đang dâng lên trong cổ họng, làm hắn suýt chút nữa thì nôn mửa hết ra.

Hắn nổi giận đùng đùng bước tới trước cửa, muốn đẩy cửa mà vào. Hắn muốn hỏi hai người này, vì sao lại làm như vậy, vì sao lại làm thế với huynh trưởng của hắn.

Cho tới nay, Nhiễm Chi Thần luôn kính trọng Nhiễm Kinh Hồng, càng hơn nữa là sợ hãi.

Cái loại cảm giác kính sợ này luôn khắc sâu vào trong lòng hắn, như là một bức tường không thể vượt qua được. Cho nên, dù lúc đó trong lòng hắn tràn ngập sự phẫn nộ, định đẩy cánh cửa kia, nhưng vẫn có một chút sợ hãi dâng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!