Edit: Ám
Beta: Yun
Lạc Thần lạnh lùng cười tự giễu, nhìn ra xung quanh chẳng thấy bóng của một hạ nhân nào ở thư phòng. Xem ra là đều bị Trần thị đuổi đi trước đó rồi. Chẳng trách Chi Vũ đến cũng ko có người thông báo.
Lạc Thần nhìn xuống Nhiễm Chi Vũ, trong lòng tràn đấy cảm kích. Nếu Nhiễm Chi Vũ ko đến kịp thời, thật sự là nàng không thể xác định được Nhiễm Chi Thần có vô tình như vây hay không, nghe lời Trần Thị lặng lẽ thủ tiêu nàng.
Ngẫm lại thì thấy nàng thật xui xẻo. Trước đó khi nhận ra cuộc nói chuyện của hai người không được thích hợp cho lắm, nàng đã ý thức được rằng bản thân phải đi ra ngoài, ai ngờ lại chẳng tìm thấy cơ hội.
Tóm lại cũng là do kinh nghiệm của nàng còn kém, coi như lần này là một bài học đi. Hiện tại chỉ mong hắn tin tưởng nàng, hoặc là nể mặt Nhiễm Chi Vũ mà tha cho nàng.
Thấy ánh mắt tràn đầy cảm kích ấy của Lạc Thần, Nhiễm Chi Vũ hừ nhẹ, phất áo, bỏ đi đến ngoại viện. Thấy thế, Lạc Thần vội theo sau lưng hắn. Đứa nhỏ này không biết đã nghe được bao nhiêu, nàng không yên tâm bỏ lại hắn một mình.
Bên bờ hồ, Nhiễm Chi Vũ cầm đá ném xuống nước. Lạc Thần đứng xem ở một bên, trong lòng tràn đầy lo lắng.
Về cuộc hội thoại giữa Trần thị và Nhiễm Chi Thần, một người ngoài cuộc như nàng nghe còn giật mình, huống chi là Nhiễn Chi Vũ.
Nàng muốn an ủi hắn, nhưng lại ko biết làm cách nào. Dù sao chuyện tàn nhẫn như vậy xảy ra ở trước mắt, nói gì thì cũng thế thôi.
Nhận thấy sự lo lắng của Lạc Thần, Nhiễm Chi Vũ cũng ném tất cả đá đi, nhìn chằm chằm Lạc Thần rồi bất mãn lên tiếng:
"Đừng nhìn ta bằng ánh mắt như vậy! Thật xấu!"
Sau đó, dưới ánh mắt ngạc nhiên của Lạc Thần, hắn ngồi lên một tảng đá, đung đưa hai chân, nhìn những gợn nước, vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí là không chút để ý tiếp tục nói :
" Những gì bọn họ nói ta đã sớm biết, vào ngày giỗ năm ngoái của huynh trưởng, nhị ca và mẹ cũng cãi nhau một trận lớn như vậy. Ta tránh một bên nghe hết."
Dứt lời, hắn cười "ha ha" một tiếng, trong tiếng cười kia, lại mang theo vẻ châm chọc không hợp với tuổi của hắn.
"Nhưng điều này cũng chẳng liên quan nhiều đến ta, huynh trưởng cùng hai người chị dâu kia đã chết khi ta còn chưa sinh ra, ta chưa từng gặp mặt ai dù chỉ là một lần. Lúc phụ thân qua đời ta cũng mới tròn một tuổi, đến bây giờ cũng chẳng còn nhớ gì. Còn về mẹ, một năm chỉ về phủ mấy ngày, số lần ta nhìn thấy mẹ còn không nhiều bằng số lần nhìn thấy Đại Bảo.
Vì vậy, giữa họ xảy ra điều gì ta cũng chẳng quan tâm"
Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn Lạc Thần, bĩu môi, hơi không tự nhiên nói tiếp:
" Nếu hôm nay mẹ không định giết ngươi thì ta cũng sẽ chẳng vào đó. Ngươi cũng thật là ngu ngốc, theo nhị ca có gì tốt, không cẩn thận còn sẽ mất mạng. Hiện tại thấy hối hận chưa?"
Lạc Thần cười khổ một tiếng, hối hận, cũng cần phải có điều kiện. Những người chỉ có thể tiếp nhận, mà không hề có quyền lựa chọn như nàng, ngay cả hối hận cũng là xa vời.
Nhìn dáng vẻ thờ ơ của Nhiễm Chi Vũ, nàng cũng chẳng biết khóc hay cười.
Mặc kệ như thế nào, nàng nghĩ rằng sau này cần phải đỗi xử tốt hơn với hắn.
Trước kia, nàng nghĩ hắn cùng lắm chỉ là một đứa trẻ giả vờ trưởng thành mà thôi. Bây giờ xem ra không phải vậy, những đứa trẻ lớn lên ở một gia tộc lớn như Nhiễm gia, liệu có mấy người là thật sự đơn thuần?
Việc này nếu đổi thành nàng, biết được mẹ mình hại chết nhiều người thân như vậy, e rằng đã sớm không thể chịu được. Mà hắn, lại dễ dàng nói chuyện này một cách bâng quơ như vậy.
Nghĩ tới nghĩ lui, Lạc Thần chỉ có thể bất đắc dĩ cảm khái, quả nhiên, người của Nhiễm gia, dù là lớn hay nhỏ, nàng cũng không thể nhìn thấu được.
Chập tối, sau khi dùng bữa tối cùng Nhiễm Chi Vũ, Lạc Thần mới trở về chủ viện.
Nàng có chút không yên khi bước vào phòng ngủ, thì nhìn thấy Nhiễm Chi Thần đang dựa người vào giường, tay cầm cây sáo mà hắn vẫn luôn mang trên người.
Lạc Thần đi theo hắn cũng đã được một thời gian, tuy có nghe hắn đàn qua nhưng chưa thấy hắn thổi sáo bao giờ.
Nhận thấy sự hiện diện của nàng, Nhiễm Chi Thần cũng không ngẩng đầu lên, vẫn vuốt ve cây sáo, thản nhiên hỏi:
"Thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!