Nhiễm Chi Thần đi tới cạnh giường, tháo dây lưng, cởi quần áo. Sau đó, hắn cúi người gạt mảnh vải hồng đang đắp trên người Lạc Thần ra, tiện tay ném trên mặt đất.
Trong nhất thời, thân thể trần truồng của Lạc Thần lộ hết ra.
Lạc Thần chỉ cảm thấy cơ thể bỗng dưng lạnh lẽo, nhắm chặt ánh mắt hơn nữa. Bàn tay nàng níu lấy đệm giường, như muốn nhờ đó để cho thêm mình chút lực lượng, nhưng toàn thân vẫn khẽ run.
Đối mặt với thân thể hoàn mỹ của nàng, Nhiễm Chi Thần quan sát cẩn thận một lát rồi mới lên giường.
Nhận thấy hắn đang đến gần, tim Lạc Thần thắt mạnh hơn nữa.
Đột nhiên, nàng bị kéo, lật người một cái, liền rơi vào một bộ ngực rộng rãi. Đôi cánh tay rắn chắc ôm lấy eo nàng.
Cảm giác được nhiệt độ cơ thể hắn, cùng với bàn tay đang tiếp xúc với da thịt nàng ở trên eo, Lạc Thần ngừng thở, siết chặt tay, cố gắng khống chế bản năng muốn dãy dụa của mình. Nàng giữ im thân thể không nhúc nhích, vừa không nghênh hợp, vừa không phản kháng.
Nhưng từ lúc này, người bên cạnh lại không có động tác gì.
Mãi một lúc lâu sau, Lạc Thần mới cẩn thận mở mắt ra, hồ nghi nhìn Nhiễm Chi Thần. Không đợi nàng hiểu ra mọi chuyện, đầu đã bị một bàn tay nhấn một cái, ngả vào bờ ngực hắn. Sau đó, tiếng nói hơi khàn khàn nhưng chắc chắn của Nhiễm Chi Thần truyền vào trong tai: "Ngủ!"
Lạc Thần rùng mình, vội vàng nhắm mắt lại.
Ý của hắn là gì? Tối nay sẽ không muốn nàng sao?
Nhất thời, đủ mọi suy nghĩ quanh quẩn trong lòng Lạc Thần. Rõ ràng nàng cảm thấy dục vọng nóng rực của hắn, hô hấp phả vào trên đỉnh đầu nàng cũng gấp gáp. Điều này làm cho nàng không biết là nên cảm thấy may mắn hay la nên lo lắng.
Tối nay hắn không muốn nàng, vì mệt mỏi sao? Chờ đến tối mai mới nói? Hay là căn bản hắn chướng mắt nàng? Nếu vậy, hắn cũng sẽ đưa nàng đến Quần Phương Lâu sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, Lạc Thần vẫn không đoán ra ý của hắn. Mà hình như từ khi gặp hắn lần đầu tiên đến giờ, vẫn là như vậy. Nàng khẽ thở dài, tâm trạng kém đến khó tả.
Lúc trước nàng vẫn cảm thấy, chỉ cần có thể sống là tốt rồi. Nhưng hai tháng ngắn ngủi ở dị thế này, lại khiến nàng sâu sắc cảm thấy, sống sót thật không dễ.
Lạc Thần vỗn cho rằng cả đêm cũng không thể chợp mắt, nhưng không tưởng lại đã thiếp đi lúc nào không biết, có lẽ là do bờ ngực kia quá vững vàng và ấm áp…
Một đêm này, cứ thế qua đi…
Sáng sớm hôm sau, Nhiễm Chi Thần tỉnh lại trong những tia nắng ban mai. Vừa mở mắt đã gặp phải khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn đang ngủ say của Lạc Thần. Trong giây lát, hắn ngớ người ra.
Thường ngày vào tầm giờ này, đều do Đại Bảo tới đánh thức hắn. Hắn cũng đã quen với việc mỗi ngày vừa mở mắt là thấy bộ mặt dữ tợn của nó. Hôm nay bỗng đổi thành dung nhan tuyệt mỹ, làm cho hắn không quá thích ứng.
Hắn cẩn thận đánh giá khuôn mặt nhỏ nhắn ấy. Mới chỉ vài tháng không thấy, mà nàng lại như đẹp hơn một chút. Khí sắc trên mặt khá hơn nhiều so với lúc trước, cơ thể cũng đẫy đà hơn. Nhớ tới đêm qua, khi nhìn thấy dáng người gợi cảm quyến rũ, thật là không nhìn ra nàng mới chỉ mười ba tuổi. Nhưng lúc này nàng ngủ yên ổn như vậy, vẻ non nớt lại hiện ra hoàn toàn. Tóm lại vẫn là con nít thôi!
Nhiễm Chi Thần khẽ cười một tiếng, có vẻ tâm tình không tệ. Hắn siết chặt vòng tay, kéo sát Lạc Thần vào ngực. Xúc cảm nhẵn nhụi trơn mượt trên tay, khiến hắn không tự chủ được nhẹ nhàng xoa vài cái ở eo nàng. Vòng eo này thật đúng là nhỏ không đủ nắm, như thể chỉ hơi dùng sức, thì sẽ bị bẻ gãy. Tiểu nô lệ này, thật là yếu đuối không chịu nổi một kích.
Nghĩ lại ngày hôm qua, nàng mặc một thân quần áo xanh biếc lại có hoa đỏ rất tục tĩu, tỏ vẻ vâng lời đứng xen vào đám nữ nhân, khiến cho hắn rất buồn cười. Rất tốt, tiểu nô lệ này đủ hèn mọn, đủ khéo léo, đủ giảo hoạt, đủ thú vị. Giống như hôm đó ở đấu thú tràng, một khắc trước nàng còn đơn thuần, mờ mịt, chỉ chớp mắt đã trở nên thánh khiết, cao quý. Hắn không khỏi nghĩ, sau này nàng còn có thể biến ra bao nhiêu khuôn mặt. Giữ một người như vậy ở bên cạnh, cũng coi như thú vị.
Lúc này, Lạc Thần "ưm" một tiếng, tỉnh dậy. Vừa mở ra đôi mắt còn buồn ngủ, đã thấy được ánh nhìn chăm chú của Nhiễm Chi Thần. Tinh thần căng thẳng nên nhanh chóng tỉnh táo lại.
Nhiễm Chi Thần cũng thu hồi ánh mắt, buông nàng ra, định đứng dậy xuống giường. Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên một trận ồn ào. Sau đó, cửa phòng bị mở ra, một thân hình vội vàng xông vào, còn có mấy tỳ nữ theo ở phía sau.
Nhiễm Chi Vũ vừa vao phòng, đã thấy được hai người trên giường, khuôn mặt lập tức biến sắc.
Trong lòng Lạc Thần cả kinh, chưa kịp phản ứng thì Nhiễm Chi Thần đã kéo chiếc chăn trên người nàng lên cao, bọc kín nàng ở trong đó.
Tiếp đó, không chờ nhiễm chi vũ mở miệng, sắc mặt hắn đã trầm xuống, tức giận quát: "Đi ra ngoài!"
Mấy tỳ nữ nghe vậy, sợ tới mức vội lui ra ngoài. Nhiễm Chi Vũ cũng lùi về một bước theo bản năng, nhưng cuối cùng cũng không ra ngoài. Tuy nhiên khí thế kia, lại yếu đi không ít so với lúc mới vào cửa.
Hắn quật cường nhìn Nhiễm Chi Thần, miệng mấp máy, nhưng không lên tiếng. Cuối cùng, hắn đưa mắt nhìn Lạc Thần, nói: "A Thần, rõ ràng ngươi đã đồng ý sẽ làm tỳ nữ của ta, không nghĩ cách để trèo lên giường của nhị huynh nữa. Vậy mà tại sao nhị huynh vừa trở về mà ngươi đã đổi ý?" Trong giọng nói tràn đấy tính chất vấn cùng ủy khuất.
Nghe vậy, Lạc Thần lo lắng định mở miệng, lại nghe Nhiễm Chi Thần nói tiếp: "Đi ra ngoài!" Lần này, thanh âm của hắn rất thấp, rất nhẹ, hoàn toàn không có vẻ tức giận lúc trước. Thế nhưng toàn thân Nhiễm Chi Vũ không tự chủ run lên, sắc mặt suy sụp, xoay người chạy ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!