Kinh đô Triệu quốc, đấu thú trường.
Hàng rào bẩn thỉu không chịu nổi, Lạc Thần ngồi ở trong đó, vô lực, co quắp. Thông qua chóp lều tan hoang, nhìn bầu trời đêm đầy sao, nàng ngần ngơ suy nghĩ. Nàng lại sống qua một ngày…
Đây là ngày thứ mười lăm nàng xuyên đến nơi này, mỗi ngày đều trải qua đói khát, mệt nhọc, sợ hãi và bất an. Nỗi kinh hoàng lúc đầu đã qua, giờ đây, điều sâu sắc nhất mà nàng cảm thấy, chính là sự mờ mịt cùng vô lực.
Nguyên chủ nhân của thân thể này, có tên và diện mạo giống nàng, năm nay vừa tròn mười ba tuổi, vốn là thiên kim tiểu thư, gia đình quan lại, ai ngờ, một câu nói đùa vô tình của phụ thân chọc giận Triệu hoàng. Mặt rồng giận dữ, thây người nằm xuống vạn dặm…
Một đoạn thánh chỉ hạ xuống, Lạc gia tan nát. Phụ thân cùng huynh trưởng bị chém giết ngay tại chỗ, mà nàng, cũng bởi thế biến thành tiện nô, bị đưa đến đấu thú tràng – nơi hắc ám, uyết tinh nhất.
Sau những lần tận mắt chứng kiến cảnh mãnh thú nuốt chửng người, nàng rốt cục không chịu nổi, đụng đầu vào tường đá.
Mà Lạc Thần, xuyên không tới vào lúc đó.
Tiếng kêu rên truyền đến từ nơi không xa, bên kia giam giữ vài người nam nô bị trọng thương.
Mấy ngày trước, bọn họ đại hỗn chiến cùng dã thú, cuối cùng giành được thắng lợi, tuy nhiên, mạng giữ được, bản thân lại bị trọng thương. Trừ phi được một kẻ quyền quý nào tán thưởng, nếu không sẽ không có ai chữa cho họ.
Bọn họ dững mãnh, chẳng qua chỉ để giúp bản thân kéo dài hơi tàn thêm mấy ngày mà thôi.
Trong đêm khuya yên tĩnh như vậy, âm thanh đứt quãng kia có vẻ rất chói tai, cùng với những làn gió đêm lúc mạnh lúc nhẹ quanh quẩn, khiến nơi hẻo lánh này như bị ông trời quên lãng, làm cho người ta thấy tuyệt vọng, thấy lạnh lẽo từ đáy lòng.
"Hu hu…tiểu thư… lạnh quá… Ta sợ…" Tếng khóc truyền đến từ bên cạnh, trầm thấp.
Lạc Thần cúi đầu, cô gái nhỏ bé nằm cạnh nàng đã ngủ, dù là trong mơ, cũng không khỏi hoảng sợ. Khuôn mặt tái xám chứa đầy vẻ lo lắng, hàng lông mày khẽ cau, cơ thể run nhẹ, đứt quãng nói mơ.
Nàng tên là Đông Tuyết, vốn là tỳ nữ của Lạc Thần, từ nhỏ đã ở cạnh Lạc Thần, chưa từng chịu khổ, nhưng trong mấy ngày ngắn ngủi này cũng đã bị tra tấn đến tinh thần hoảng hốt.
Lạc Thần thở dài một tiếng, cúi người nằm xuống, ôm sát Đông Tuyết vào ngực, tận lực che gió cho nàng rồi nhắm chặt đôi mắt, bắt bản thân mau chóng chìm vào giấc ngủ. Dù thế nào, nàng cũng phải sống.
Từ giây phút mở mắt ra tại nơi dị giới này, nàng đã thề, mặc kệ là vì chính mình đã chết ở kiếp trươc, hay là vì chủ nhân của thân thể này, nàng đều phải sống thật tốt. Mặc dù cuộc sống như vậy làm cho người ta hít thở không thông, nàng vẫn cảm tạ ông trời đã cho nàng cơ hội sống lại.
Đời trước, nàng mắc bệnh nan y từ nhỏ, người không trải qua vĩnh viễn cũng không hiểu được, đối với sự sống, nàng có khát vọng mãnh liệt đến thế nào.
Mỗi lần được đưa vào bệnh viện là một lần như có kỳ tích xuất hiện, một lần nữa tỉnh lại. Khi đó, hy vọng cuối cùng của nàng lúc nằm ở trên giường bệnh chính là nàng phải sống, không cần biết phải trả bao nhiêu cố gắng, nàng muốn sống. Cứ như vậy, dù trước đó đã được bác sĩ kết luận rằng sẽ không sống quá mười tám tuổi, nàng vẫn mạnh mẽ đoạt được mười năm tính mạng từ tay tử thần. Trong mười năm ấy, nàng làm diễn viên.
Cuộc sống bản thân thì ngắn ngủi, mà cuốc sống của người khác, nàng lại diễn vô số…
Sáng sớm ngày thứ hai, mặt trời dần dần xuất hiện ở phía đông, chỉ sau vài cái hô hấp, bóng đêm đã bị xua đi, cả đất trời bừng sáng. Vào giờ phút ấy, cái đấu thú trường tràn ngập tội ác này cũng được nắng sớm nhẹ nhàng bao phủ, làm cho không khí tản ra vài phần ôn hòa.
Lạc Thần từ từ tỉnh lại, hoạt động cơ thể có hơi cứng ngắc và đau nhức, cả nửa ngày cố gắng nhớ lại, cuối cùng cũng chỉ thất vọng thở dài một tiếng. Tối hôm qua, nàng không mơ gì cả.
Xuyên qua mấy ngày nay, có thể nói nàng mơ cả đêm.
Trong mơ đều là những đoạn ngắn về những sinh hoạt mà nguyên chủ nhân của thân thể này dã từng trải qua. Từ những đoạn ngắn ấy, nàng được không ít thông tin về thế giới này. Ví dụ như, thế giới này không thuộc bất kì triều đại, quốc gia nào mà nàng biết. Có lẽ, nàng không chỉ đã vượt qua thời gian, mà còn vượt qua cả không gian.
Tinh thần của Đông Tuyết vẫn không tốt lắm, đã có mấy lần Lạc Thần cố gắng mà vẫn không thể lấy được chút tin tức gì hữu ích từ miệng nàng. Vốn tưởng rằng có thể hiểu rõ thế giới này qua những cảnh trong mơ nhưng đã liên tiếp vài ngày, nàng lại không mơ thấy gì nữa. Điều này làm cho nàng rất uể oải, bởi nàng đang muốn hiểu rõ thế giới này nhanh hơn.
Một lát sau, Lạc Thần lấy lại được tinh thần, nhìn Đông Tuyết đang ngủ say, lại nhìn xung quanh một lần. Những nữ nô được giam cùng nàng ở chỗ này phần lớn đều chưa tỉnh.
Xem ra hôm qua tất cả mọi người đều rất mệt. Suốt một ngày, một họ bị đám người trông coi bắt dọn dẹp toàn bộ đấu thú trường từ đầu tới đuôi. Ai cũng cảm giác được, mấy ngày tới, hẳn là sẽ có nhân vật trọng yếu nào đó tới xem diễn.
Đinh… Đinh…" Đúng lúc này, bỗng dưng vang lên một hồi tiếng khóa sắt, không ít người giật mình tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy qua hàng rào, là hai người trông coi đang kéo một cỗ thi thể đã cứng ngắc ra ngoài. Trên mặt của thi thể ấy tràn đấy máu đen, đến nỗi không thể nhận ra tướng mạo. Trước ngực trần có một vết thương rất kinh khủng, xem ra là do móng vuốt của dã thú để lại. Khóa sắt vẫn đeo trên chân, cọ vào mặt đất làm phát ra âm thanh đến chói tai.
Bên trong hàng rào, yên tĩnh như một mảnh đất chết. Các nô lệ lẳng lặng nhìn, khuôn mặt đã sớm chết lặng không có một chút cảm xúc. Đông Tuyết cũng tỉnh lại, trong mắt ánh lên nỗi tuyệt vọng như tro tàn. Nàng quay đầu nhìn Lạc Thần, cổ họng nghẹn ngào trầm thấp gọi: : "Tiểu thư…", rồi lại như không biết phải nói gì nên không có câu dưới.
Ở đây, đã không thể kể hết có bao nhiêu người và thú chết đi, màn hay thấy nhất chính là huyết tinh cùng sự tàn nhẫn. Mỗi ngày, thú đấu với thú, người vật lộn với người, hoặc là cả người lẫn thú, chém giết hỗn loạn. Ở đây, người cùng thú căn bản không có gì khác nhau, đều để cho bọn quyền quý tìm niềm vui, đều là một món đồ chơi mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!