Chương 47: Điềm báo tai họa

Trên đường hồi phủ, mấy người đi ngang qua một hiệu thuốc, liền dừng lại.

Tiểu Hòa là người đầu tiên lên tiếng: "Tiểu thư, nắng hôm nay gắt quá, người vẫn nên ở lại trong xe nghỉ ngơi thì hơn, nô tỳ xuống mua là được rồi."

Tịch Vũ Đồng quả thật bị nóng đến bực bội, lại nghĩ chỉ là mua ít dược liệu, chẳng phải chuyện gì lớn, bèn khẽ gật đầu. Thoáng thấy Tiểu Đào mắt đảo tới đảo lui, bộ dáng chẳng yên chút nào, nàng cũng phất tay nói: "Ngươi cũng đi đi."

Tiểu Đào le lưỡi, có phần ngượng ngùng, cười nói: "Nô tỳ vẫn nên ở đây hầu hạ tiểu thư thì hơn."

Nói xong, nàng tiếp tục phe phẩy quạt cho chủ tử.

Tịch Vũ Đồng cũng không miễn cưỡng, chỉ "ừ" một tiếng rồi nhắm mắt dưỡng thần.

Tiểu Đào vốn là người ưa nói, thấy tiểu thư dáng vẻ ủ rũ, bèn nghĩ muốn nói chút chuyện vui để nàng khuây khỏa. Nghĩ một hồi, nàng bỗng bật cười khẽ.

Trong xe ngựa vốn yên tĩnh, tiếng cười giòn ấy liền trở nên nổi bật. Tịch Vũ Đồng mở mắt, ngẩng đầu nhìn: "Ngươi cười cái gì?"

"Là nô tỳ nhớ ra chuyện hôm qua nghe được, liên quan đến chuyện ở Liễu phủ." Tiểu Đào cố ý làm ra vẻ thần bí, nhưng đợi một lúc lâu vẫn chẳng thấy đối phương hỏi thêm, liền mím môi, ủ rũ kêu: "Tiểu thư~!"

Tịch Vũ Đồng khẽ đáp một tiếng "Ừ", rồi mới lười nhác hỏi: "Chuyện gì?"

Tiểu Đào lập tức vui hẳn lên, cười nói: "Nô tỳ nghe bảo, đêm kia Liễu gia đại tiểu thư lúc hồi phủ đã bị dọa sợ một trận."

Tịch Vũ Đồng ngồi thẳng người, trong mắt thoáng hiện ý hứng thú: "Bị dọa thế nào?"

"Nghe nói ở trước cửa Liễu phủ có rất nhiều chuột và gián chết." – Tiểu Đào khẽ lẩm bẩm. "Hiện tại trời nóng thế này, chắc bị nắng làm chết cả. Nhưng người trong Liễu phủ cũng thật là lười biếng, chuột chết mà chẳng chịu dọn dẹp, lỡ làm cho tiểu thư nhà mình sợ thì sao."

Nói đến đó, nàng vội tỏ vẻ trung thành: "Tiểu thư yên tâm, nô tỳ hôm qua đã dặn người quét dọn phải chú ý giữ sạch sẽ rồi."

Tịch Vũ Đồng cau mày: "Những ngày này nóng đến vậy sao?"

Chỗ nàng luyện công có rừng trúc che mát, lại thêm gió nhẹ lùa qua, nên thật sự không cảm thấy trời oi bức — chỉ đến hôm nay mới nhận ra tiết trời đã khác.

"Tiểu thư, nô tỳ nào dám nói dối người." Tiểu Đào vừa nói vừa vén rèm xe lên. Lập tức, hơi nóng từ ngoài ùa vào trong xe. "Tiểu thư nhìn xem, nóng đến nỗi ngoài đường chẳng còn mấy người."

Tịch Vũ Đồng nhìn ra ngoài, quả nhiên người đi đường thưa thớt, hàng quán bên đường cũng vắng vẻ, chỉ còn vài gánh hàng nhỏ che ô ngồi đó, mà những người ấy mồ hôi đầm đìa, ướt cả lưng áo.

Họ vừa rời khỏi Dịch Vương phủ không lâu, lại đang ở ngay trung tâm phồn hoa, mà dân chúng ít đến vậy — thật chẳng bình thường chút nào.

Tịch Vũ Đồng buông rèm xuống, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng, liền hỏi: "Hai ngày trước cũng nóng thế này sao? Nóng mấy hôm rồi?"

Tiểu Đào lắc đầu: "Chỉ mới hai hôm nay là nóng đột ngột lên thôi."

Tịch Vũ Đồng lại hỏi: "Năm nay có phải nóng hơn mọi năm không?"

"Hình như đúng là nóng hơn chút." Tiểu Đào gật đầu, cố nhớ lại, "Nô tỳ nhớ năm ngoái sang đầu tháng mười trời đã mát rồi, nô tỳ còn bị cảm, sợ lây sang tiểu thư nên xin nghỉ hai ngày." Lần đó nàng có về nhà, nên nhớ rất rõ.

Tịch Vũ Đồng phất tay bảo nàng im lặng, rồi nhắm mắt, lặp lại những lời Tiểu Đào vừa nói trong đầu.

Liễu phủ có chuột chết nắng, năm nay trời nóng hơn những năm trước.

Nóng hơn mọi năm.

Nóng...

Nàng bỗng nhớ ra — mấy ngày trước nạn châu chấu năm ấy, thời tiết cũng khác thường mà oi bức đến lạ, còn nóng hơn cả năm trước. Sau đó đột nhiên mưa to một trận, rồi hôm sau tin châu chấu hoành hành ở Hoa Phù lan truyền khắp kinh thành.

Tịch Vũ Đồng mở choàng mắt, vội túm lấy cánh tay người bên cạnh: "Tiểu Đào, mau, chúng ta lập tức hồi phủ!"

Tiểu Đào hoảng sợ: "Không đợi Tiểu Hòa mua thuốc rồi về cùng sao ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!