Chương 45: Ứng biến

Hoàng hậu cho mời vào cung, Tịch Vũ Đồng cũng không tiện mang cả hai người theo, suy nghĩ một lúc cuối cùng chọn đưa Tiểu Hòa đi cùng. Tính tình Tiểu Hòa trầm ổn, còn Tiểu Đào lại hơi có chút nóng nảy, nếu vào cung dễ đắc tội với quý nhân, đến lúc đó nàng cũng chẳng thể che chở được. Vì chuyện này, Tiểu Đào ôm một bụng oán khí, mãi đến khi Tịch Vũ Đồng hứa sau khi trở về sẽ dẫn đi ăn ngon, oán khí ấy mới chịu tan.

Trên đường đi, các tiểu thư các phủ gặp nhau đều thi lễ chào hỏi.

Tịch Vũ Đồng cũng trông thấy Diêu Tiếu Liễu, chỉ là đối phương vừa nhìn thấy nàng thì nụ cười khi nói chuyện với người bên cạnh liền biến mất. Nàng lại liếc sang người đứng cạnh Diêu Tiếu Liễu, chính là Liễu Thanh Oánh. Diêu Tiếu Liễu là gia quyến của Hoàng hậu, mang theo một nữ tử không thuộc quan gia đi cùng tự nhiên cũng không có gì sai.

Nghĩ ngợi một chút, nàng đổi hướng, đi về phía đối phương.

Tiểu Hòa đi phía sau thoáng sững lại, cũng vội vàng đổi hướng đi theo.

Diêu Tiếu Liễu không ngờ nàng sẽ chủ động tới, theo bản năng liền đứng thẳng người: "Ngươi tới đây làm gì?"

Tịch Vũ Đồng mỉm cười ôn hòa: "Lâu ngày không gặp, Diêu nhị tiểu thư cớ sao lại sợ ta đến thế?"

Diêu Tiếu Liễu bị nàng làm cho rối rắm, chẳng phải hai người vốn như nước với lửa sao, sao giờ người này lại ra vẻ tỷ muội thân thiết thế kia?

"Ta không sợ ngươi." Diêu Tiếu Liễu ưỡn ngực, lạnh mặt nói, "Chỉ là không muốn nói chuyện với ngươi mà thôi."

"Diêu nhị tiểu thư nói vậy thật khiến người ta đau lòng." Tịch Vũ Đồng rút khăn tay khẽ chấm khóe mắt, ra vẻ buồn bã, "Chẳng lẽ trách ta mấy ngày trước khi tiệm gốm ở Tây thành khai trương lại không mời ngươi sao? Ta chỉ nghĩ rằng lần trước khai trương ở Đông thành ngươi đã tới rồi, chắc hẳn không còn hứng thú đến lần nữa. Ngươi đừng giận ta được không?" Nói rồi, nàng còn khẽ nắm lấy tay áo đối phương, dáng vẻ đầy ấm ức.

Diêu Tiếu Liễu hoàn toàn bối rối, chẳng hiểu nàng định giở trò gì, mãi đến khi nhận ra ánh mắt khác thường của người bên cạnh mới biết sự việc không ổn.

Diêu Tiếu Liễu vội lên tiếng: "Thanh Oánh, ngươi chớ nghe nàng nói bậy!"

Nếu đúng như lời Tịch Vũ Đồng nói, lần đầu tiên nàng đến gây chuyện là do được mời, vậy thì tất nhiên sẽ khiến người ta nghi ngờ — chẳng lẽ hai người họ đã sớm bàn bạc, cố ý giở trò để chiếm hơn vạn lượng bạc đó sao?

Bên cạnh, Liễu Thanh Oánh thoáng biến sắc, rồi dịu dàng mỉm cười: "Tiếu Liễu, muội đừng lo, tỷ đâu phải kẻ ngu ngốc, biết thế nào là 'ly gián' chứ."

Tịch Vũ Đồng vẫn giữ dáng vẻ ngây ngô vô tội, như thể hoàn toàn chẳng hiểu gì, lại chợt như sực nhớ ra điều gì đó, quay sang nhìn Diêu Tiếu Liễu, giọng cảm kích: "Nói đến mới nhớ, thật ra còn phải cảm ơn hai vị. Nếu không nhờ hai người rộng rãi, chịu bỏ ra nhiều bạc như thế để mua đồ gốm của xưởng chúng ta, e là ta cũng chẳng xoay kịp tiền để mua được cửa hàng ở Tây thành.

Tính ra, còn chưa nói lời cảm tạ, mong hai vị thứ lỗi."

Diêu Tiếu Liễu tức đến mức sắc mặt lúc xanh lúc trắng, lòng đau như cắt, một là vì hơn vạn lượng bạc đó, hai là vì cửa hàng mà nàng ta để mắt tới giờ lại bị người khác mua mất.

Tịch Vũ Đồng ngắm kỹ gương mặt khó coi của nàng, lúc này mới lễ phép cáo từ.

Chờ nàng cùng Tiểu Hòa rời đi, Diêu Tiếu Liễu liền không nhịn nổi, dậm chân nói qua kẽ răng: "Thật là tức chết ta rồi! Tịch Vũ Đồng ả tiện nhân này! Nhất định ta phải dạy cho ả một bài học!"

Liên tiếp bị nàng chọc tức mấy lần, Diêu Tiếu Liễu hận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ là chưa tìm được cơ hội trả đũa. Không ngờ lần này lại bị người đè đầu cưỡi cổ, cơn tức ấy khiến nàng suýt ngất đi.

Liễu Thanh Oanh kéo nàng lại: "Tiếu Liễu, đừng nóng. Nàng ta tới chẳng phải là để cố tình chọc giận muội sao? Nếu muội nổi cáu, chẳng phải là trúng kế rồi?"

Diêu Tiếu Liễu nghiến răng: "Nhưng ta nuốt không trôi cục tức này được!"

Liễu Thanh Oanh lắc đầu: "Muội quên đây là nơi nào rồi sao? Muội có biết vì sao hôm nay hoàng hậu nương nương đột nhiên triệu các tiểu thư vào cung không?"

Diêu Tiếu Liễu lắc đầu.

Liễu Thanh Oanh mỉm cười: "Vài hôm trước, ta nghe nói Tịch thái sư đã dâng sớ luận tội Nhị hoàng tử trên triều. Giờ Nhị điện hạ bị bệ hạ bắt phạt chép kinh ở Thanh Dương cung, không được phép ra ngoài. Vậy mà chỉ vài canh giờ sau, hoàng hậu đã truyền chỉ mời các tiểu thư vào cung dự tiệc thưởng hoa. Muội nói xem, là vì chuyện gì?"

Diêu Tiếu Liễu lập tức hiểu ra: "Vậy thì... cứ chờ xem!"

Rời khỏi bọn họ, Tịch Vũ Đồng dẫn Tiểu Hòa tìm một góc râm mát ngồi nghỉ.

Tiểu Hòa nhìn quanh một lượt, rồi khẽ hỏi: "Tiểu thư, sao người lại cố tình chọc giận bọn họ?"

Tịch Vũ Đồng chống cằm, nghe vậy liền nở nụ cười: "Chẳng lẽ không thể là vì ta... rảnh quá nên muốn tìm chút niềm vui sao?"

Tiểu Hòa đáp ngay: "Tiểu thư không phải người như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!