Sáng hôm sau, tấu chương của Tịch Thái sư dâng lên, lập tức khiến văn võ bá quan xôn xao nghị luận.
Hoàng đế ngồi trên thượng tọa, cách khá xa, nhìn không rõ vẻ mặt, nhưng Tịch Thái sư vẫn thẳng người.
"Thái sư có biết mình đang nói gì không?"
Diêu thừa tướng ở một bên đứng ra, xông lên chắp tay: "Bệ hạ, thần đúng là nghe nói hôm qua ngựa mất khống chế mới gây náo loạn, không phải Nhị hoàng tử cố ý. Xin bệ hạ minh xét."
"Thừa tướng, Tịch mỗ biết Nhị hoàng tử là con rể của ngươi, song thiên tử phạm pháp, tội như thứ dân. Tịch Thái sư mặt không cảm xúc liếc nhìn Nhị hoàng tử cách đó không xa, sau đó hướng về bệ hạ chắp tay, cười nói: "Nhị hoàng tử dẫn dắt thuộc hạ cưỡi ngựa giữa phố, kinh động dân sinh, việc này bách tính Đông Nhai đều trông thấy. Nếu bệ hạ nghi ngờ, có thể sai người tra hỏi.
Còn Thừa tướng nói ngựa mất khống chế, thì thần lại thấy buồn cười, vì sao ngựa lại mất khống chế đúng dịp như vậy, còn đụng trúng ngay hàng loạt sạp hàng quán nhỏ của tiểu thương?".
"Sự đời vô thường, Thái sư sao chắc là không thể?" Diêu thừa tướng phản bác, "Nhị hoàng tử văn võ toàn tài, cưỡi ngựa tinh thông, nếu chẳng phải ngựa trượt chân mất khống chế, há lại tự mình va vào sạp hàng?"
Tịch Thái sư đáp, giọng sắc như dao:
"Nếu đã cố ý muốn gây loạn, tất sẽ va vào."
Diêu thừa tướng nhướng mày:
"Vậy thỉnh Thái sư nói rõ — vì sao Nhị hoàng tử đường lớn không đi, nhất định phải va vào những sạp hàng này làm gì, còn bị ngã thương đến cánh ta"
Tịch Thái sư nói: "Cái đó, e là phải hỏi nhị hoàng tử, vì sao lại cưỡi ngựa giữa chốn đông người, đến nỗi tự làm mình ngã."
Trong triều, Diêu thừa tướng quyền cao chức trọng, phe cánh chiếm quá nửa. Còn Tịch Thái sư là người được thánh thượng trọng dụng, quan cư Nhất phẩm. Hai người tranh luận, các quan khác chỉ dám cúi đầu, không dám chen lời.
"Được rồi." Hoàng đế chống cằm, thấy hai người trước mặt sắp nổi giận, bèn lên tiếng ngắt lời:
"Đây là triều đình, chẳng phải cái chợ, hai vị ái khanh như vậy còn ra thể thống gì?"
Tịch Thái sư lập tức quỳ xuống: "Xin bệ hạ thứ tội."
Diêu thừa tướng chỉ khẽ chắp tay: "Bệ hạ thứ tội". Nói rồi thong thả lui về chỗ ngồi.
Hoàng thượng trông thấy vậy, trong mắt thoáng hiện vài phần không bằng lòng. Nhưng hắn cũng biết, Diêu thừa tướng thế lực đã sâu, hơn nửa triều thần ủng hộ ông ta, tạm thời khó động đến, đành phất tay bảo Tịch Thái sư đứng dậy, rồi quay sang Nhị như tử của mình bảo: "Kỳ nhi, ngươi có điều gì muốn nói?"
Về đứa con trai này, lòng hoàng thượng rối bời khó tả. Vì một số nguyên nhân, con nối dõi của hắn không nhiều; lại vì oán giận mẫu phi của Phượng Vũ Dịch, hắn từng có kỳ thị với Đại nhi tử, hầu như để mặc. Chỉ có Nhị nhi tử là từ nhỏ được đốc thúc học tập, nỗ lực bồi dưỡng để làm minh quân tương lai. Chỉ là không hiểu từ lúc nào, đứa trẻ ôn nhu nho nhã ngày xưa dần hóa nên cậy tài khinh người, càng không coi ai ra gì.
Phượng Vũ Kỳ bước ra khỏi hàng: "Phụ hoàng, là nhi thần vì ngựa mất khống chế làm vạ lây tới bách tính, đó là lỗi của nhi thần. Khi ấy nhi thần đã biết mình phạm trọng tội, liền sai thuộc hạ bồi thường bạc cho dân chúng, kính xin phụ hoàng minh xét."
Tịch Hồng Bác liếc mắt nhìn cánh tay băng bó của y, trong lòng giật mình. Quản gia từng tâu rằng ngày đó y không hề bị thương — nếu vậy, cánh tay kia e là tự gây để làm bằng chứng cho chuyện "ngựa mất khống chế". Chỉ có thể lạnh mặt hỏi:
"Vậy số bạc ấy là điện hạ tự ra lệnh cho thuộc hạ bồi thường, hay do người khác ép phải bồi thường?"
"Lời ấy của Tịch thái sư đúng là hồ đồ rồi. Rốt cuộc thì bản hoàng tử đã bồi thường, dân đã nhận, không phải được rồi sao?" Phượng Vũ Kỳ tựa như cười mà không cười nhìn hắn, chính là để Thái sư không dám nhiều lời về chuyện của Tịch Vũ Đồng, tránh khỏi liên lụy đến danh tiếng của đối phương.
Tịch Hồng Bác im lặng.
"Được rồi." Hoàng đế lại ngắt lời họ:
"Chung quy vẫn là ngươi phạm lỗi trước. Mấy ngày tới, ngươi liền cẩn thận ngốc ở trong cung tự suy nghĩ lại, không được trẫm cho phép không được xuất cung. Còn những tùy tùng theo bồi ngươi đọc sách, sau này cấm không được tiếp tục giao du, trẫm sẽ chọn một vài người thay thế cho ngươi."
Dù chỉ là vài ngày bị giam trong cung để suy nghĩ, Phượng Vũ Kỳ vẫn không phục, liếc Tịch Thái sư bên cạnh đầy hằn học.
Hoàng thượng thấy y không đáp, cúi đầu nhìn thấy vẻ mặt hung ác của hắn, liền chau mày:
"Trầm nói ngươi nghe thấy không?"
Phượng Vũ Kỳ vội quỳ xuống: "Nhi thần biết rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!