Chương 42: Ngất xỉu

Đều nói: "Chuyện tốt chẳng ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền nghìn dặm."

Tịch Vũ Đồng vẫn chưa về, quản gia liền đã báo với Thái Sư chuyện tiểu thư bị kinh hãi trên phố hôm nay.

Thái Sư chỉ có mỗi nàng là con gái, ngày thường nâng niu trong lòng bàn tay, nặng lời cũng không dám, nay thấy nữ nhi bị người khác làm kinh sợ, liền sốt ruột không yên.

Thái Sư hỏi: "Tiểu thư về chưa?"

Quản gia lắc đầu: "Bẩm đại nhân, tiểu thư vẫn còn đang trên đường, lát nữa mới đến."

Thái Sư gật đầu, lại nghĩ điều gì, liền bảo: "Vốn tiểu nữ hẳn đã kinh hãi, ngươi mau mời đại phu tới."

"Vâng, đại nhân."

Tịch Hồng Bác suy nghĩ lát, thấy không ổn, lại gọi quản gia dừng: "Quản gia?"

Ông vốn tu thân, ít khi nổi nóng, nhưng không có nghĩa mềm yếu. Suy nghĩ xong, ông dặn: "Sau khi gọi xong đại phu, phái người vào cung mời Thái y tới xem. Nếu ai hỏi, cứ nói thẳng ra."

Quản gia gật đầu, vội vã lui ra.

Nửa canh giờ sau, kiệu tới trước phủ, Tịch Vũ Đồng được Tiểu Đào và Tiểu Hòa dìu xuống.

Tiểu Hòa nhìn sắc mặt tiểu thư tái nhợt, lo lắng: "Tiểu thư sắc mặt không tốt, có nên mời đại phu tới xem trước, rồi mới mời Thái y không?"

Tịch Vũ Đồng cảm thấy khó chịu, nghĩ nếu mời đại phu sẽ hiệu quả không cao, liền lắc đầu. Nhưng vừa lắc, một cơn buồn nôn trào lên, toàn thân mệt lả, suýt ngã. May có Tiểu Hòa nhanh tay đỡ kịp: "Tiểu thư!"

"Ta..." Tịch Vũ Đồng định nói không sao, nhưng trước mắt tối sầm, tiếng gọi càng xa dần, liền ngất đi.

"Tiểu thư! Tiểu thư!" Tiểu Đào thấy nàng ngất, vội vàng hoảng hốt, nhìn về phía lính gác:

"Tiểu thư ngất rồi, mau gọi đại phu!"

Lính gác đáp một tiếng, buông gậy trong tay, liền chạy vụt đi.

"Trước hết dìu tiểu thư vào trong." Tiểu Hòa vẫn còn bình tĩnh, chẳng mấy khó nhọc đã khoác ngang eo, ôm nhẹ nhàng tiểu thư, quay sang Tiểu Đào: "Chút nữa, khi đại phu đến, trực tiếp dẫn vào phòng tiểu thư."

Tiểu Đào vội gật đầu, sau đó tròn mắt kinh ngạc. Nàng nào biết rằng Tiểu Hòa sức lực lớn như vậy, có thể vừa ôm người nặng vừa bước nhanh như bay?

Nhưng giờ không phải lúc để nghĩ chuyện đó, Tiểu Đào vội gọi những nha hoàn nghe tin ra: "Lão gia đâu, mau đi bẩm báo lão gia!"

Vừa lúc Tịch Vũ Đồng trở về, đã có người báo tin, Tịch Hồng Bác liền tới ngay, nên khi nghe Tịch Vũ Đồng ngất xỉu, ông đã gần ở cửa.

Nghe nói Tịch Vũ Đồng vừa xuống kiệu đã ngất, ông vội đổi hướng, tiến thẳng vào sân viện của nàng.

"Lão gia!" Tiểu Hòa và Tiểu Đào thấy ông liền quỳ xuống: "Nô tỳ không chăm sóc tốt cho tiểu thư, xin lão gia thứatội."

"Việc này không phải lỗi của các ngươi, đứng dậy đi." Tịch Hồng Bác ngồi bên giường, đưa tay sờ lên mặt con gái, kinh ngạc trước hơi ấm còn lại: "Sao lại nóng thế này?" liền sai nha hoàn mang nước mát tới.

Khi ông đặt khăn lạnh lên trán Tịch Vũ Đồng, quản gia dẫn đại phu tới.

"Lão gia, đại phu đã tới."

Tiểu Hòa và Tiểu Đào nhìn, nhận ra vị đại phu bên cạnh quản gia chính là lão sư của Dịch Vương gia. Hai nàng trao nhau ánh mắt thắc mắc.

Tịch Hồng Bác nhìn thấy cũng hơi ngạc nhiên: "Tín tiên sinh, sao ngài tới đây? Ngài không phải nói rời kinh rồi sao?"

"Lão phu vốn đã rời kinh, nhưng tính tới đồ đệ của ta xảy ra một số chuyện, nên liền lưu lại." Lão đại phu vẫn mặc bộ y phục xám, mang theo hòm thuốc, chòm râu so với lúc trước dài  hơn một chút. Nhìn người trên giường mặt tái nhợt, ông sờ sờ chòm râu: "Hồng Bác, để lão phu nhìn xem Tịch tiểu thư trước đã."

Tịch Hồng Bác lúc này mới phản ứng được, vội đứng dậy nhường chỗ.Lão đại phu kiểm tra mạch cho Tịch Vũ Đồng, lật mi mắt, sau đó mới mở ra hòm thuốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!