Sáng sớm hôm sau, Tịch Vũ Đồng dẫn Tiểu Đào đến Vương phủ, vừa gặp Vương Nguyên chuẩn bị rời đi.
"Vương lão bản" nàng vội chạy tới, nhìn thấy đối phương đeo tay nải sau lưng, hỏi:
"Ngươi lần này là rời khỏi kinh thành?"
Vương Nguyên gật đầu: "Đúng vậy. Không biết Tịch cô nương đến tìm Vương mỗ có việc gì?"
"Vương lão bản, đúng là có việc." Nàng mỉm cười:
"Vẫn là một cái hỉ sự to lớn."
Thái độ của nàng như vậy khiến Vương Nguyên hơi hồ đồ, hỏi vội:
"Tịch cô nương, chuyện vui từ đâu mà đến?"
Tịch Vũ Đồng đem chuyện nạn châu châu tóm lược đơn giản, sau đó nói:
"Vương lão bản, nếu thực sự xảy ra nạn châu chấu, ngươi chính là đại công thần, Hoàng thượng ước chừng sẽ triệu ngươi vào cung ban thưởng."
Vốn dĩ Vương Nguyên thấy kỳ lạ khi Tịch Vũ Đồng quan tâm tới thư tịch về nạn châu chấu, nhưng không ngờ tới Hoa Phù thực sự sẽ thật sự phát sinh chuyện này, bây giờ nghe xong, hắn như bừng tỉnh đại ngộ, nhưng sau khi nghe hết, lại hào hiệp nở nụ cười:
"Tịch cô nương, Vương mỗ cũng không phải quan tâm tới những thứ ban thưởng kia. Hơn nữa việc này chính là do Tịch cô nương phát hiện, Vương mỗ cũng không có công lao gì. Huống chi nếu không phải là ngài nhắc đến, ta cũng sẽ không đi tìm lại ghi chép của tổ tiên. Nếu thực sự hữu ích, cứu được bách tính Hoa Phù, đó đã là vinh dự của Vương mỗ, không dám mặt dày yêu cầu bệ hạ ban thưởng thêm gì"
Tịch Vũ Đồng không ngờ Vương Nguyên lại thanh cao đến vậy, nhưng nghĩ đến một điều, nàng cười:
"Vương lão bản nếu là không muốn ban thưởng vàng bạc châu báu, chưa chắc không thể không muốn nhận cái khác."
Vương Nguyên ngạc nhiên: "Cái khác?"
Tịch Vũ Đồng cười nói: "Trước kia mở hiệu sách là Vương lão bản muốn truyền bá rộng rãi thư tịch của các vị trưởng bối, tiểu nữ nói như vậy có đúng không?"
Nếu muốn kiếm tiền, đương nhiên sẽ tại khu vực phồn hoa bán sách, càng sẽ không bán những loại ghi chép hiếm hoi càng kén chọn người đọc hơn. Như vậy lựa chọn bán sách chính là vì muốn mang nó truyền bá rộng rãi hơn.
Vương Nguyên không nghĩ tới nàng đều đoán được, gật đầu thừa nhận:
"Từ tổ tiên đến cha ta, các bậc trưởng bối đều muốn truyền bá những điều mình biết được từ dân gian rộng rãi ra bên ngoài, chỉ là số lượng người cảm thấy hứng thú lại quá ít."
"Vậy thì tốt rồi." Tịch Vũ Đồng gật đầu:
"Qua chuyện này, bệ hạ tự nhiên sẽ chú ý tới thiên tai ở các nơi. Nếu được bệ hạ ban thưởng, vậy ngươi liền nói không cần vàng bạc châu báu, rồi hướng bệ hạ dâng lên tạp ký của các vị trưởng bối. Ta có xem qua mấy quyển tạp ký, nội dung trong đó đều là những chuyện ta chưa từng nghe qua, bệ hạ ước chừng cũng sẽ cảm thấy hứng thú."
Thấy Vương Nguyên rơi vào trầm tư, nàng cười nói:
"Nếu bệ hạ có hứng thú, ngươi còn lo không thể mở rộng sách của các bị trưởng bối Vương gia sao? Coi như nạn châu chấu không xảy ra, chuyện này đối với Vương lão bản cũng chẳng hại gì, chỉ lãng phí chút thời gian ở lại kinh thành mà thôi."
Vương Nguyên theo lời nàng suy tư một phen, trong nháy mắt bị thuyết phục. Hắn không quan tâm đến tiền tài, nhưng khó mà không động lòng trước đề nghị hợp lý của Tịch Vũ Đồng.
"Nếu như Tịch cô nương đã nói vậy, quả thật là một chuyện rất tốt." Vương Nguyên thở phào:
"Vậy thì Vương mỗ liền lưu lại kinh thành lẳng lặng chờ tin vui."
Tịch Vũ Đồng thấy hắn nguyện ý lưu lại, mỉm cười:
"Nhiều nhất một tháng, chậm thì nửa tháng, chuyện này sẽ có kết quả."
Vương Nguyên nghĩ ở lại thêm một tháng cũng chẳng phải là đại sự gì, gật đầu, chắp tay: "Đại ân của Tịch cô nương, Vương mỗ ghi nhớ trong lòng." Chuyện này vốn không liên quan tới hắn, Tịch Vũ Đồng đều có thể đem công lao ôm một mình mình, nhưng hôm nay lại đến đây báo cho hắn, nếu thực sự được vào cung truyền bá tổ tiên tạp ký, coi như Tịch Vũ Đồng đã giúp hắn một đại ân.
Hắn sẽ luôn ghi nhớ ân tình này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!