Chương 38: Thư của Vương gia

Chờ bọn hắn đến gần, Tịch Vũ Đồng nhận ra người đi đầu chính là vị cô nương vừa rồi.

Nguyên bản nàng thấy đối phương cầm cháo đã đi mất còn tưởng nàng ấy không có ý định làm giúp, bây giờ nhìn đối phương mang nhiều nạn dân trở về như vậy, xem ra là hiểu lầm người ta rồi.

"Các hương thân phụ lão, chính là lĩnh cháo ở đây, nếu như muốn làm giúp kiếm bạc thì đến đăng ký với Tiểu Hòa cô nương ở đây."

Thu Thực dẫn người đến lều phát cháo trước, sau khi giải thích xong, phất tay gọi mọi người xếp thành hàng.

Tịch Vũ Đồng nheo mắt lại đánh giá đối phương một phen, sau đó hướng đối phương ngoắc ngoắc tay: "Thu Thực, ngươi tới đây một chút."

Thu Thực đem cháo trong chén uống một hơi cạn sạch, lại giơ tay lau miệng, mới đi tới hướng nàng, cười hỏi: "Tịch tiểu thư, có gì phân phó sao?"

"Làm sao ngươi mang tới được nhiều người như vậy?", hôm qua Tịch Vũ Đồng cũng phái người đi nói một lần, có khoảng một trăm người tới. Nhưng hôm nay Thu Thực mang đến, ít nhất được hai, ba trăm người.

"Tiểu thư, phụ lão nông thôn đều phải rất cụ thể." Thu Thực nhếch miệng nở nụ cười, giơ bánh màn thầu trong tay lên, giải thích, "Triều đình phát cháo phát thóc, nhưng cháo này bên trong ít cực kì, đều không có mấy hạt gạo, bánh màn thầu càng là cứng khỏi bàn tới. Ta cầm cháo cùng bánh màn thầu tiểu thư cho qua, bọn họ nhìn thấy, dĩ nhiên là nguyện ý theo tới rồi."

"Ngươi đúng là thông minh." Tịch Vũ Đồng sờ sờ cằm, hỏi, "Ngươi phải đi làm thuê?"

Thu Thực gật đầu.

"Làm thuê đúng là lãng phí sự cơ linh của ngươi." Tịch Vũ Đồng ngẩng đầu, gọi Thôi Thanh Dao lại, thuật lại sự tình đối phương mang nạn dân tới được, hỏi, "Ngươi nhìn nha đầu này, cảm thấy thế nào?"

Thôi Thanh Dao không biết dụng ý của nàng là gì, liếc nhìn Thu Thực một chút, ánh mắt trong suốt, vẫn không như những nạn dân khác u ám không có hi vọng như vậy, gật gù: "Đúng là thông minh."

"Nếu như vậy, nha đầu này liền sắp xếp cho ngươi." Tịch Vũ Đồng cười nói, "Cửa hàng Tây nhai đang lúc thiếu người, ngươi cẩn thận dạy dỗ một phen, vừa vặn có thể an bài nàng qua đó."

Thôi Thanh Dao có chút bất đắc dĩ, nhưng nàng đã thành thói quen đối với tác phong Tịch Vũ Đồng hất tay chưởng quỹ, vì vậy c*̃ng chỉ có thể gật đầu.

Tịch Vũ Đồng thấy nàng đáp ứng rồi, mới nhìn về phía nhân vật chính đang được thảo luận, "Thu Thực, ngươi có bằng lòng đến làm việc ở phường đồ sứ của ta hay không?"

Một là làm thuê, hỗ trợ chế tác đồ sứ, một là công tác ở phường đồ sứ, giống như đ**m tiểu nhị bình thường bán đồ sứ, tự nhiên là không cần chọn.

Thu Thực liền vội vàng gật đầu: "Đa tạ tiểu thư thưởng thức, Thu Thực nhất định sẽ nỗ lực làm việc."

"Ừm." Tịch Vũ Đồng nhìn về phía người bên cạnh, "Vị này chính là Thanh Dao, ngươi gọi nàng Thôi tỷ tỷ, sau này nghe nàng sắp xếp là được."

"Dạ." Thu Thực cười nhìn về phía Thôi Thanh Dao, "Sau này làm phiền Thôi tỷ tỷ."

Thôi Thanh Dao gật đầu.

"Nơi này chắc cũng không còn chuyện gì, vậy ta đi về trước." Sự tình nạn châu chấu còn chưa giải quyết, đáy lòng Tịch Vũ Đồng lúc nào cũng nhớ tới, thấy nàng c*̃ng không xen tay vào được chuyện của nơi này, liền cùng Thôi Thanh Dao nói một tiếng, mang theo Tiểu Đào rời đi.

Thôi Thanh Dao nhìn nàng rời đi, sau đó mới nhìn về phía người theo phía sau: "Tiểu thư thiện lương, nguyện ý cho ngươi cơ hội. Nhưng ngươi c*̃ng đừng nghĩ mình là được tiểu thư lựa chọn hay ưu ái, ngày sau nếu ngươi làm ra điều gì sai lầm, ta cũng sẽ không nể mặt như thế."

Thu Thực thành thật gật đầu, trong lòng nghi hoặc: "Thôi tỷ tỷ, tiểu thư nhà chúng ta là cô nương nhà ai vậy?"

Điều này cũng không phải bí mật gì, sau này ngốc lâu c*̃ng sẽ biết, vì vậy Thôi Thanh Dao c*̃ng không ẩn giấu, có gì nói đó: "Phụ thân của tiểu thư chính là Thái sư đương triều, chính là thiên chi kiêu nữ."

Thu Thực kiến thức kém, nhưng cũng biết Thái sư là quan rất lớn, thấy Thôi Thanh Dao biểu hiện như vậy c*̃ng không khỏi bị cảm hoá mấy phần.

Về đến phủ, Tịch Vũ Đồng biết được Vương Nguyên đến, hơi kinh ngạc.

"Hắn bây giờ ở nơi nào?" Tịch Vũ Đồng biết người đang ở phòng khách, vội vã mang Tiểu Đào qua.

Vương Nguyên hơi có chút đứng ngồi không yên, nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần, vội vã đứng lên, hướng về Tịch Vũ Đồng chắp tay: "Tịch cô nương."

Tịch Vũ Đồng liếc nhìn, thấy vẻ ngoài đối phương cũng không chật vật gì, lúc này mới hỏi: "Vương lão bản tìm đến ta có việc? Chẳng lẽ là Diêu tiểu thư bên kia gây khó dễ ngươi?"

"Không phải vậy." Vương Nguyên cầm lấy trang giấy bên cạnh, đưa cho nàng, "Ta tìm được ghi chép liên quan đến nạn châu chấu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!