Chương 37: Thu Thực

Lại hai ngày nữa trôi qua, Tịch Vũ Đồng rốt cuộc cũng tra được một chút manh mối.

Nàng vẻ mặt kinh hỉ, đem mấy trăm chữ kia đọc đi đọc lại mấy lần, đúng là nội dung giảng giải nạn châu chấu, vội vã lên tiếng: "Tiểu Đào, chuẩn bị giấy bút."

Tiểu Đào không biết chữ không giúp được gì, ngày xưa sẽ theo hầu hạ sửa sang thư tịch trả về chỗ cũ. Nghe Tịch Vũ Đồng nói vậy, một bên mài mực một bên hỏi: "Tiểu thư, đã tìm được biện pháp rồi sao?"

Tịch Vũ Đồng lắc đầu, cầm bút lên, cẩn thận từng li từng tí một sao chép, cười nói: "Biện pháp không tìm được, chỉ là thấy được ghi chép tương quan, coi như là một loại đột phá."

Nghiêm túc tính ra, nàng cùng Tiểu Hòa đã bận rộn năm ngày nhưng vẫn không có thu hoạch gì. Triều đình bên kia nói phái người tới ba, bốn ngày có thể có kết quả, nhưng sau đó nổi lên náo loạn khiến cho thông hành bất tiện, cho tới tận ngày thứ năm trôi qua người phái đi thám thính cũng không thấy trở về.

Tịch Vũ Đồng sao chép xong, xác định không có để sót hoặc sai lầm gì, mới cẩn thận từng li từng tí một để bút xuống, "Tiểu Đào, ngươi đi xem xem phụ thân có ở trong phủ không. Nếu có, mời hắn đến thư phòng một chuyến."

Tiểu Đào biết tiểu thư là muốn chia sẻ nội dung vừa tìm được này, đáp một tiếng "Vâng" liền nhanh chân chạy đi, trong chốc lát không thấy bóng người.

Tịch Vũ Đồng liếc nhìn, tiếp tục lật xem thư tịch.

Chỉ đáng tiếc là, mãi đến tận khi Tịch Hồng Bác lại đây, nàng vẫn chưa thể tìm thêm được nội dung gì khác.

Tịch Hồng Bác sắc mặt cũng không tốt, vừa tiến đến liền nói: "Đồng nhi, hôm nay thám tử phái đi Hoa Đỡ đã trở về".

Tịch Vũ Đồng thấy sắc mặt hắn, trong lòng có ngộ ra: "Có phải tình huống không tốt?"

"Phải." Tịch Hồng Bác gật đầu, ở một bên ngồi xuống, "Thám tử kia sau khi đến đó, qua lại điều tra, phát hiện không chỉ mỗi khu vực Hoa Đỡ, mà thành trấn bốn phía, đều là đầu mùa xuân có một trận mưa, sau đó ngay cả một mưa cũng chưa từng rơi xuống nữa. Không chỉ như vậy, trong ruộng đang khô hạn của bọn họ bị rất nhiều châu chấu tìm tới đẻ trứng, sau khi hỏi dò qua nông dân mới biết được châu chấu năm nay so với trước đây đều muốn nhiều hơn, các nông dân đã có chút hoảng loạn.

Hôm nay trên triều liền bởi vì chuyện này mà tranh chấp không ngớt. Vi phụ nói có khả năng điều này sẽ làm phát sinh nạn châu chấu, Diêu Thừa tướng bên kia lại nói không có chuyện gì, trêu đến bệ hạ cuống lên, trực tiếp bãi triều, vẫn chưa quyết định có muốn coi trọng việc này hay không."

Tịch Vũ Đồng cau mày, "Diêu Thừa tướng kia trước nay nhằm vào phụ thân cũng không sao, bây giờ việc đã quan hệ đến tính mạng của ngàn vạn bách tính, còn tranh đấu như thế nữa thì đúng là trò đùa."

Nói xong, nàng đem qua thư tịch lúc nãy tìm được: "Cha, ngài xem một chút đoạn trích dẫn này, chính là một vị du khách đi tới Hoa Đỡ nhìn thấy ghi chép lại."

Tịch Hồng Bác nhận lấy, theo bản năng nói ra, "Mười tháng hứa, chỉ là du ngoạn đến một vùng tên Hoa Đỡ, thấy bách tính ngồi trên đồng ruộng gào khóc, hỏi dò biết được nơi này khô hạn ba năm, cứ thế không thu hoạch được một hạt nào. Trong lòng ưu tư nhưng chưa suy nghĩ nhiều, không ngờ chỉ nửa tháng sau tai nạn ập đến. Châu chấu chen chúc long trời lở đất mà tới, đi đến đâu, cắn phá không còn một cọng cây ngọn cỏ đến đó.

Từ Hoa Đỡ đi về phía nam, liên tiếp mấy cái thành trấn không nơi nào là may mắn thoát khỏi, bách tính người chết đói la liệt khắp nơi, so với chiến tranh còn đáng sợ hơn."

Tịch Hồng Bác đọc xong, biến sắc mặt, "Đây chính là sự thật?"

Tịch Vũ Đồng thở dài: "Đây là do một thi nhân đã từng du ngoạn khắp nơi, kể lại, ước chừng là sự thật."

"Nếu là thật, bên kia nguy rồi." Tịch Hồng Bác đi tới đi lui, ngừng lại, xoay người, "Bây giờ cách trung tuần tháng mười chỉ chừng mười ngày, thời gian khẩn cấp, hiện tại ta lập tức vào cung bẩm báo Thánh thượng. Đồng nhi, con trước tiên tiếp tục nhìn xem còn có những tự thuật khác hay không."

Tịch Vũ Đồng gật đầu: "Nữ nhi biết rồi, phụ thân yên tâm đi thôi."

Tịch Hồng Bác vỗ vỗ bả vai nàng: "Cực khổ rồi."

"Nữ nhi chỉ ngồi ở chỗ này nhìn sách, không thể nói là khổ cực." Tịch Vũ Đồng cười nói, "Phụ thân vẫn nên cấp tốc vào cung, việc này quan trọng."

Tịch Hồng Bác c*̃ng không nhiều lời, cầm quyển sách kia xoay người đi rồi.

Cả nửa ngày sau, Tịch Vũ Đồng và Tiểu Hòa cũng không tìm được những tin tức hữu dụng khác, chỉ có thể tạm thời bỏ xuống, gửi gắm hy vọng vào phụ thân bên kia có thể có tiến triển.

Tiểu Đào bưng nước trà đi vào, để ở một bên, nói: "Tiểu thư, Thôi cô nương cầu kiến."

Thôi cô nương?

Một hồi lâu Tịch Vũ Đồng mới phản ứng được, Liễu Thanh Dao bây giờ đã đổi thành họ Thôi rồi.

Tịch Vũ Đồng suy nghĩ có phải cửa hàng xảy ra chuyện gì, liền gật đầu: "Mau mau dẫn nàng đến sân đi, hiện tại ta c*̃ng phải đi về."

Tiểu Đào gật gù: "Dạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!