Chương 36: Mộng đến rồi

"Đùng —— "

Tịch Vũ Đồng theo bản năng đứng dậy, thư tịch đặt trên đầu gối cứ như thế rơi ở bên cạnh. Chỉ là sau đó nàng nhớ tới cái gì, ngồi nguyên trở lại trên ghế nhỏ, nhặt thư tịch lên mở ra, đầu cũng không ngẩng lên, nói: "Trước tiên ngươi để một bên đi, một lúc nữa ta lại nhìn".

Tiểu Hòa ở bên cạnh bị kéo qua cùng tìm kiếm tư liệu c*̃ng ngẩng đầu, nghi hoặc mà hỏi: "Đây chính là lá thư đầu tiên Vương gia gửi tới sau ba ngày rời kinh, tiểu thư không lập tức xem sao?"

"Chỉ là là gửi thư tầm thường thôi, có gì mà sốt ruột chứ." Tịch Vũ Đồng cũng không ngẩng đầu lên đáp, "Trước tiên để ở một bên đi, ta xem xong quyển sách này lại đến đọc."

Tiểu Đào nguyên tác vốn còn muốn bát quái sự tình của hai người, thấy thế chỉ có thể ngoan ngoãn mà thả tin đến bàn sách bên cạnh, không cam lòng nhìn nàng, "Tiểu thư, tin nô tỳ để ở nơi này, ngài xác định hiện tại không xem?"

"Lúc này không nhìn thì nó c*̃ng không chạy được." Tịch Vũ Đồng ghét bỏ vung vung tay, "Có chút đói bụng, Tiểu Đào, ngươi đi làm vài cái bánh ngọt cho ta đi."

Tiểu Đào nghe nàng nói đói bụng, cũng không quan tâm sự tình tin tức, hỏi: "Tiểu thư muốn ăn điểm tâm loại nào?".

Tịch Vũ Đồng suy tư một chút, sau đó lắc đầu: "Ngươi tùy tiện làm là được, không cần quá phiền phức."

Tiểu Đào hỏi: "Vậy nô tỳ làm chút thủy tinh cao được không?"

Tịch Vũ Đồng gật đầu, nghĩ đến cái gì, nhìn sang Tiểu Hòa một bên: "Tiểu Hòa, ngươi c*̃ng đi hỗ trợ đi, như vậy có thể nhanh lên một chút."

Tiểu Hòa nghe vậy, chỉ có thể thả xuống thư tịch trong tay đứng dậy.

Chỉ là vừa đứng lên, nàng thoáng nhìn thư tịch để trên đùi tiểu thư nhà mình có chút kỳ quái, hơi hơi khom lưng nhìn, phát hiện hóa ra là ngược lại, chẳng trách a.

Nhìn lại một chút dáng dấp tiểu thư nhà mình như chìm đắm trong đó, Tiểu Hòa nở nụ cười, nhẹ tiếng gọi khẽ: "Tiểu thư."

Tịch Vũ Đồng vẫn chưa ngẩng đầu, tự nhiên không biết chính mình mất tập trung đã bại lộ, nghe nàng gọi mình, thuận miệng đáp một tiếng, "Chuyện gì."

"Sách này của ngài..." Tiểu Hòa đưa tay đem thư tịch dịch chuyển phương hướng, "Cầm ngược."

Tịch Vũ Đồng vừa cúi đầu nhìn, phát hiện phương hướng hiện tại là chính xác, vậy là mang ý nghĩa mới vừa rồi thật sự cầm ngược.

Ngẩng đầu thoáng nhìn nụ cười của Tiểu Hòa ý vị thâm trường, sắc mặt ửng đỏ: "Lúc nãy ta chỉ là đang suy tư có thư tịch ghi chép tai hoạ hay không, vẫn chưa nghĩ trong thư viết gì đó."

Ý cười trên mặt Tiểu Hòa càng sâu: "Nô tỳ vẫn chưa nói gì cả mà."

Tịch Vũ Đồng c*̃ng phản ứng lại, quả thực mình chính là giấu đầu lòi đuôi, càng là không đánh đã khai.

Thấy Tiểu Đào một mặt vẻ hiếu kỳ, nàng cầm thư tịch vung vung tay, thúc giục: "Các ngươi không nhanh đi chuẩn bị bánh ngọt đến, tiểu thư nhà ngươi liền thật sự phải chết đói đây."

Tiểu Hòa thấy vậy thì thôi, lôi kéo Tiểu Đào đang muốn hỏi rõ ràng chạy nhanh rời đi thư phòng, trước khi rời đi còn tri kỷ đóng cửa lại.

Chờ cho tiếng bước chân càng đi càng xa, Tịch Vũ Đồng lúc này mới cấp tốc đứng dậy, ba bước thành hai bước đi tới bên cạnh bàn học cầm lấy lá thư đó.

Trên phong thư viết bốn chữ "Vũ Đồng thân khải", chữ viết rồng bay phượng múa, chữ "Đồng" so với những chữ khác hơi hơi dùng sức, đúng là chữ viết của Phượng Vũ Dịch.

Tịch Vũ Đồng sờ sờ những kí tự quen thuộc, sau đó mở ra phong thư, lấy trang giấy bên trong ra.

Thời điểm lấy tin ra, có cái gì bị bắt lôi ra ngoài, sau đó bay đi.

Tịch Vũ Đồng theo bản năng tiếp được, phát hiện là một chiếc lá cây khô vàng. Lá cây này như hình bàn tay, phân tách thành năm nhánh nhỏ tiêm tiêm, mặt lá thô ráp.

Chẳng lẽ lá cây này có ngụ ý gì? Tịch Vũ Đồng lật xem mấy lần cũng không rõ ràng, chỉ có thể trước tiên để ở một bên, cầm lấy tin đọc.

Vũ Đồng,

Chỉ hai ngày, chúng ta đã tới được trạm dịch, hẳn là khi thư tín này đến tay nàng, chúng ta đã đến Hoa Đỡ rồi.

Lên đường bình an, vẫn chưa có chuyện gì cần lo nghĩ. Ngoài ra, chuyện về nạn châu chấu ta đã sắp xếp người đi điều tra, nàng không cần ưu phiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!