Hi, không liên quan đến truyện đâu, chỉ là chương này được mình hoàn thành vào ngày cuối cùng của năm 2021, vậy nên muốn chèn một chiếc MV của nhóm nhạc yêu thích, cũng là thánh ca năm mới của Hàn Quốc, để chúc mọi người đọc đến đây một năm mới 2022 vui vẻ, thành công, như lời bài hát, mong cho "mọi điều ước của bạn sẽ trở thành sự thật".
Happy new year!
---
Buổi trưa, ánh nắng tươi sáng, trời trong nắng ấm.
Hai tên hộ vệ canh giữ ở cửa lần thứ ba nhìn thấy cùng một chiếc xe ngựa chạy qua cửa, không khỏi trao đổi ánh mắt.
—— Xe ngựa của Tịch tiểu thư?
—— Thật giống như vậy.
—— Vậy tại sao tới tới lui lui?
—— Không biết.
Xe ngựa lần thứ tư tại cửa Vương phủ dừng lại, phu xe hỏi: "Tiểu thư, còn muốn đi nơi nào?"
Tịch Vũ Đồng liếc mắt nhìn bên ngoài Vương phủ, đau đầu xoa xoa mi tâm: "Tiếp tục tại phụ cận đi dạo."
"Dạ, tiểu thư." Phu xe không hiểu, chỉ có thể nghe theo, điều khiển xe ngựa tiếp tục xung quanh Vương phủ vòng tới vòng lui.
Không chỉ có thị vệ của Vương phủ cùng phu xe không nghĩ ra, Tiểu Đào cũng bị làm cho hồ đồ rồi, tại thời điểm lần thứ năm ngang qua Vương phủ, rốt cục không nhịn được hỏi lên: "Tiểu thư, chúng ta đây là phải làm gì vậy? Nếu như ngài muốn đi Vương phủ, trực tiếp đi vào là được rồi, làm sao vẫn ở xung quanh nhiễu loạn chứ?".
"Ai nói ta muốn đi Vương phủ?" Tịch Vũ Đồng tựa ở trên đệm mềm, nho nhỏ nhíu mày, cúi thấp đầu, "Ta chỉ là đi ra ngoài giải sầu."
Tiểu Đào liếc nhìn Vương phủ lần thứ hai rơi lại phía sau, chỉ biết thở dài, thành thật ngồi vào chỗ cũ.
Tại thời điểm lần thứ năm, quản gia của Vương phủ cũng phải ra tới.
Nhìn trước cửa trùng điệp xe ngân, lại nghĩ đến bẩm báo của thị vệ, quản gia vẻ mặt thấy thế nào cũng kỳ quái: "Tịch cô nương, Vương gia cho mời."
Tiểu Đào theo bản năng nhìn về phía tiểu thư nhà mình, quả nhiên thấy một khuôn mặt xoắn xuýt.
"Tiểu thư, quản gia nói Vương gia cho mời, tiểu thư có muốn đi không?" Tiểu Đào hỏi.
Tịch Vũ Đồng đứng dậy, chỉnh sửa lại xiêm y, "Đi thôi, nếu Vương gia đã mời rồi, không gặp là sai lễ nghi."
Tiểu Đào biểu hiện càng thêm kỳ quái, chẳng lẽ nói vừa nãy xe ngựa vòng tới vòng lui chính là vì chờ Vương gia mời vào sao? Nghĩ như vậy, rất nhanh thông suốt mọi chuyện.
Tiểu Đào vì kiếm cớ cho tiểu thư nhà mình c*̃ng có thể tính được là nhọc lòng, lại không biết tiểu thư nhà nàng chủ yếu là sợ Phượng Vũ Dịch nhắc lại việc đã ước định.
Tịch Vũ Đồng tuy nói đi đến, nhưng chung quy trong lòng còn có chút thấp thỏm.
Trên đường mấy người đi qua rừng trúc, thoáng nhìn lão đại phu bên kia đang ngồi trên băng đá thưởng thức trà, nhìn dáng dấp hắn nhắm mắt dưỡng thần, hiển nhiên là đang vô cùng nhàn nhã thích ý.
Tịch Vũ Đồng ghi nhớ đối phương là lão sư của Phượng Vũ Dịch, c*̃ng không tiện ra vẻ không có việc gì, cùng quản gia nói một tiếng, đi tới lên tiếng chào hỏi: "Vũ Đồng tham kiến..."
Nàng dừng lại, mới ý thức tới chính mình cũng không biết tên họ của đối phương là gì.
Lão đại phu nhìn ra khó xử của nàng, chủ động nói rằng: "Lão phu không họ, chỉ cần tín nghĩa một chữ "Tin", ngươi có thể gọi ta Tín tiên sinh, đương nhiên ta c*̃ng không ngại ngươi giống như Tiểu Dịch bình thường gọi ta lão sư hoặc là gia gia".
Tịch Vũ Đồng tự động quên câu nói phía sau, lễ phép lên tiếng gọi, "Tín tiên sinh."
Lão đại phu thấy nàng như vậy, lắc lắc đầu, s* s**ng chòm râu, lại hỏi: "Ngươi đây là muốn đến xem Tiểu Dịch?"
Đây cũng không phải bí mật gì, Tịch Vũ Đồng gật đầu thừa nhận: "Vừa vặn đi qua Vương phủ, Vương gia lại cho mời, nên muốn đi vào lên tiếng chào hỏi ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!