chap này là chap có h sương sương.
ai dị ứng có thể lướt qua.
_______________________________
sau buổi tối cầu hôn kookie, anh chàng họ kim đặc biệt dính người.
với một lý do rất củ chuối là 'bé đã đồng ý lấy anh làm chồng rồi nên anh chỉ đi theo bảo vệ mồi của anh thôi.'
thế là cặp đôi ấy đi ăn, đi chơi, đi về nhà,... đều phải mang nhau đi bên cạnh.
____________________
thông báo tình hình là bố mẹ kim vứt lại công việc cho quản lý chang và đi du lịch bên thái lẻn rồi.
anh kim vì sợ một mình cu đơn nên mới dụ bé jeon sang nhà anh ở.
bé jeon u mê anh không lối thoát, vứt lại tất cả cắp quần áo sang nhà anh..
( bố mẹ jeon kiểu: ??? )
______________________________
trời bây giờ đã không còn ông mặt trời nữa rồi, tối om rồi..
thấy anh mãi không lên phòng, bé bình bịch chạy xuống lầu, ngó nghiêng tìm anh..
thấy anh đứng khuất trong góc bếp, bé ngơ ngơ hỏi:
'chồng đang làm gì đấy hả chồng?'
'à.. ừm anh đang... đang..'
nói toẹt ra là anh đang thỉnh giáo chị google cách để thỏ tự dâng mình lên miệng hổ, đằng nào bé nhà anh cũng đã qua 18 rồi, anh không có gì bỏ miệng cũng xem như ấm ức nhưng nói ra thế ngại lắm..
thấy trên bàn có ống sữa chuối, anh vớ lấy giơ lên:
'anh đang uống sữa'
mặt kookie đần ra, mếu mếu:
'sao anh không gọi em mà lại uống một mình?'
anh kim bối rối, vừa nãy tay nhanh hơn não, nào có nghĩ tới chi tiết này.
'ra đây anh cho uống, nhanh nhanh.'
tưởng vớ được cách chữa cháy, ai dè thỏ nhỏ dậm chân một cái, cao giọng:
'cái ..'
'cái đồ..'
'ĂN MẢNH ĐÁNH LẺ KHÔNG ĐẺ ĐƯỢC CON!'
nói rồi chạy tót lên phòng khóa cửa lại..
____________________________________
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!