Chương 1046: (Vô Đề)

"Không muốn a!" Thích Mặc Lâm bị dọa đến lấy mền che phần dưới lại.

"Nếu cậu mà dám có ý nghĩa gì liên quan đến Lê Lê vậy thì chờ nửa đời sau ngồi đổ vỏ đi!" Cảnh Hành lạnh lùng nói, xoay người ôm Lê Lê đi ra ngoài.

Ở bên ngoài phòng bệnh, Lê Lê nghi hoặc: "Đổ vỏ là sao?"

"Đổ vỏ chính là nữ nhân của mình sinh con của người khác mà mình vẫn phải làm ba của đứa bé, vì cậu ta bị phế rồi, sao làm chuyện đó được nữa.

" Cảnh Hành ôm eo thon của cô, dịu dàng nói: "Em yên tâm, anh sẽ không cho phép bất kỳ người nào đụng đến em!"

"Em không thèm, em chỉ muốn anh thôi!" Cô nhón chân lên hôn anh.

Cảnh Hành cười thỏa mãn, cô dâu do mình tự chọn đúng là vừa ý!

Vừa ý a!

Hạnh phúc a!

Quá đáng yêu!

- -

Thích Mặc Lâm đã ở bệnh viện mấy ngày, vậy mà không thấy bóng dáng Ninh Giao đâu!

Ngược lại, chuyện cậu em của anh bị gãy, cả thành phố A đều biết!

Đúng là đã hủy hoại hết thanh danh của anh!

Sau khi rời bệnh viện, anh muốn đi tìm Ninh Giao, nhưng mẹ kiếp, "em trai" cậu không cho phép cậu đi, muốn đi cũng không đi được!

Lại không thể trừng trị cô ta!

Chờ một chút!

Vừa kiểm tra xong anh liền đi đến công ty, chờ Ninh Giao tan sở.

Ninh Giao và Lê Lê cùng bước ra, vừa nhìn thấy xe của Thích Mặc Lâm, Ninh Giao đã tạm biệt Lê Lê, đi về phía anh.

Một tháng không gặp, cô ăn cái gì mà càng lúc càng đẹp thế này!

"Thích tổng, sao hôm nay tâm tình tốt vậy!" Cô đứng bên cạnh cửa xe: "Sao, muốn tìm tôi đi hẹn hò à!"

"Hẹn hò? Mẹ kiếp, cô quên cô hại tôi thảm như thế nào rồi à?" Anh mở cửa xe: "Thức thời thì lo mà tìm cách bồi tội với tôi đi."

Ngón tay thon dài của cô vẽ vài vòng trên ngực của anh: "Vậy thì mình đi hẹn hò đi, tôi thật sự rất nhớ kỹ thuật trên giường của Thích tổng a, mong là sau khi bị thương vẫn còn có thể dùng được."

"Đương nhiên là dùng được, còn khiến cô phải khóc lóc cầu xin tôi nữa!"

"Vậy thì tôi rất mong chờ a!" Cô thu tay lại: "Nhưng mà tôi không thể mặc đồ đi làm mà đi với anh được, không phải Thích tổng rất thích tôi mặc váy hai dây sao? Trong tháng này tôi đã mua không ít a, hay là vậy đi, anh cứ tới khách sạn trước, tôi thay đồ xong sẽ qua đó ngay!"

"Cô cho rằng tôi sẽ tin cô sao?" Anh kéo tay cô: "Mẹ kiếp, bây giờ cô phải đi với tôi!"

"Không thích thô bạo như vậy đâu!" Cô vũ vũ tay: "Dịu dàng một chút đi, được không?"

"Đối với hạng người như cô thì không cần thiết phải dịu dàng.

" Anh kéo cô ngồi vào ghế sau, rồi cũng tiến vào ngồi xuống.

Xe nhanh chóng chạy đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!