Nhưng có thể để Cảnh Hành gọi điện thoại, ngoài người phụ nữ kia ra, cũng không còn ai nữa!
Cảnh Hành vừa vứt di động đi, Lê Lê liền bị đè xuống dưới người, hôn thắm thiết lên người cô.
"Ê, anh làm gì thế! Đi ngủ rồi! Nửa khuya không đi ngủ! Hơn nữa thứ anh nói……" Cô làm sao cũng không nghĩ rằng Cảnh Hành lại nói như thế!
Ngựa bị người khác lên rồi!
Anh đường đường là một tổng tài, cũng nói ra được những lời thô bỉ như thế!
"Anh chuẩn bị lên ngựa của anh!"
"Con ngựa? Anh mới là con ngựa! Cả nhà anh đều là con ngựa! Leo xuống từ người em xuống!" Lê Lê rất tức giận, đẩy ngực của anh ra.
"Anh không biết, em làm tỉnh anh, em nhất thiết phải chịu trách nhiệm với anh!" Cảnh Hành nâng mặt của cô, "Ngoan, lần này anh rất nhanh!"
"Có thể không được sao?"
"Không thể! Cho nên sau này mỗi tối đừng làm ồn anh, đây là hậu quả của em……" Anh cúi đầu bịt bờ môi của cô, một đường thẳng vào, xông thẳng trung tâm.
……
Khách sạn Cảnh Thiên.
Thích Mặc Lâm trực tiếp đến phòng của Ninh Giao, cửa phòng không ngờ nhẹ nhàng đã mở ra được.
Sau đó, anh liền ngửi được mùi rượu và mùi thuốc nồng nặc, âm thanh nói chuyện bên trong của nam nam nữ nữ truyền đến.
Bước vào trong xem thử, không ngờ chỉ có một người phụ nữ Ninh Giao, cô đang mặc bộ đầm dây màu đỏ, trên tay cầm một ly rượu, đứng ở giữa mấy người đàn ông.
Còn ánh mắt của những người đàn ông tham luyến nhìn vào cô, khoảnh khắc sau, bàn tay liền sờ lên phần đùi trắng tinh của cô.
"Không muốn chết thì, đều cút hết cho tôi!" Thích Mặc Lâm lướt nhìn một vòng đám người đó, ánh mắt nhìn thẳng vào ánh mắt ma mị như tơ, cười nhẹ vô tư của Ninh Giao.
Còn tưởng rằng cô bị người ta sàm sỡ rồi!
"Đừng đi! Chúng ta vẫn chưa bắt đầu chơi mà……" Ninh Giao cười tít nhìn vào đám đàn ông hoang mang bỏ chạy, chẳng qua chỉ là một Thích Mặc Lâm thôi sao?
Có gì đâu đáng sợ?
Người đàn ông này cũng chỉ là một loại ngựa, xấu xa!
"Chơi, cô muốn chơi gì? Tôi chơi với cô nhé!" Thích Mặc Lâm bắt đầu cởi áo.
Trong đáy mắt Ninh Giao lóe lên một nụ cười nham hiểm lạnh lùng, cơ thể nhỏ bé liền dựa vào người anh, "Thích tổng thân yêu, người ta chơi là cấp hạn chế, anh chỉ có một người, đúng là không có gì đáng chơi!"
"Tôi có thể gọi thêm mấy người phụ nữ đến!"
"Anh kêu mấy người phụ nữ đến phục vụ anh? Nhưng tôi thích là mấy người đàn ông!" Cô mới không cần!
Thích Mặc Lâm ôm lấy phần eo thon của cô, đè cô lên giường, bàn tay bắt đầu không thành thật rồi!
Ninh Giao nhìn thấy dục vọng trong mắt anh, biết anh trúng phải thuốc hương thơm trong phòng.
Hô hô……
"Đừng gấp gáp như thế! Tôi đi tắm cái, rồi lại ra phục vụ cho anh, thế nào?" Ngón tay mảnh khảnh của Ninh Giao sờ lên bờ môi của anh, "Chỉ một lát thôi, rất nhanh nhé!"
"Cô tốt nhất là nhanh lên, sự kiên nhẫn của lão tử có hạn!" Thích Mặc Lâm kéo áo sơ mi xuống, đưa tay vỗ một cái lên mông của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!