Chương 13: (Vô Đề)

Còn bây giờ đã là người đi làm rồi, chuyện ăn vận quyết định ấn tượng ban đầu với khách hàng, nàng đương nhiên phải chăm chút cho bản thân. Chỉ là nàng không ngờ chỉ thay đổi như vậy lại khiến cho Quách Kỳ hối hận.

Chỉ trong phút chốc trong đầu của họ Quách đã âm thầm so sánh bạn gái cũ của mình với bạn gái hiện tại. Một người gương mặt xinh đẹp, ăn mặc như tiên nữ, khí chất lạnh lùng cao quý, có việc làm thu nhập ổn định. Một người thì gương mặt chỉ ưa nhìn, dáng người nóng bỏng, nhà giàu nhưng mà lại rất đòi hỏi, còn thường xuyên đua đòi mua đồ hàng hiệu, chạy theo những thứ xu thế thời thượng gì đó.

Quách Kỳ chỉ mới ra trường, làm một nhân viên bình thường trong một công ty bình thường, hưởng một mức lương bình thường, sống một cuộc sống cũng bình thường như bao người khác. Anh ta đương nhiên không có đủ tiền để chiều theo mọi sở thích cao cấp của Tuyết Cầm Sương, lại thường xuyên bị cô ta mang ra so sánh với bạn trai của đám bạn tiểu thư của mình, tình cảm chớm nở lúc ban đầu đã sớm tiêu tan rồi.

Bây giờ nhìn thấy Mỹ Nhân đứng trước mặt mình, lại nhớ đến trước đây khi quen nhau nàng rất dễ tính, lễ tình nhân không có quà cũng không sao, ngày kỉ niệm cùng lắm là đi dạo rồi về nhà, thậm chí sinh nhật cũng chỉ cần mua một cái bánh nhỏ thì nàng đã vui vẻ mấy ngày sau đó.

Mập

Anh ta bây giờ vô cùng hối hận, giờ phút này lại muốn nối lại với nàng.

Quách Kỳ mỉm cười, nhìn nàng đầy trìu mến trả lời: "Lâu quá không gặp, muốn cùng em chào hỏi một cái thôi mà."

Nàng nhếch môi, trong lòng thầm phỉ nhổ vào cái nhìn đầy buồn nôn của hắn, lạnh lùng đáp: "Chào hỏi đã xong, vậy tôi đi được chưa?"

Quách Kỳ bị thái độ hời hợt của nàng làm cho hơi lúng túng, cũng may bên cạnh còn có Tuyết Cầm Sương, cô ta cũng đâu thể để bạn trai của mình mất mặt trước bạn gái cũ của anh ta, liền cười một cái sắc sảo, nói: "Chị Mỹ Nhân sao lại lạnh lùng như vậy, hai người dù sao cũng là người yêu cũ, dù chia tay rồi nhưng vẫn còn tình nghĩa chứ? Em biết chị không vừa mắt em và anh Kỳ nhưng cũng phải chừa cho mỗi người chút mặt mũi phải không?" Cô ta nói rồi choàng tay thân mật với Quách Kỳ, khiêu khích nhìn cô.

Mỹ Nhân cười khinh bỉ nhìn bọn họ, trong ánh mắt là sự chán ghét tột cùng. Nhưng nàng lại không muốn chừa cho ai chút mặt mũi đấy, làm gì nhau được chứ?

"Tôi đương nhiên là người rộng lượng, chút việc này sao có thể so đo tính toán với bạn trai cũ của mình được?" Nàng quay qua nhìn anh ta, cao giọng nói tiếp: "Ngay cả việc anh ta ăn vụng bên ngoài, ngủ với cô gái khác trong lúc quen tôi, chia tay thì đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi trước mặt mọi người cứ như người ngoại tình là tôi, mà tôi còn mỉm cười chào hỏi được cơ mà."

Nàng lại đảo mắt nhìn cô ta: " Tuyết Cầm Sương, cô nói xem đi đâu tìm được một người đại lượng như tôi đây?"

Mọi người đi trên đường ban đầu để ý đến ba người là vì nhan sắc khó quên của Mỹ Nhân, sau lại bị lời nói của nàng thu hút, ai đi qua cũng ngoái lại nhìn.

Quách Kỳ và Tuyết Cầm Sương c.h.ế. t đứng tại chỗ, không ngờ những lời như vậy lại nói ra từ miệng của Mỹ Nhân. Trước đây nàng hiền như cục đất, chưa từng to tiếng hay khó chịu với ai, bây giờ lại trở nên đanh đá như vậy, đúng là thay đổi đến không ngờ được.

Quách Kỳ vội kéo tay Tuyết Cầm Sương ra, bước lên nắm lấy tay nàng, gương mặt đầy hối hận: "Mỹ Nhân, khi đó là anh sai, bây giờ anh biết lỗi rồi, em tha thứ cho anh được không? Anh là bị Tuyết Cầm Sương quyến rũ, nhất thời hồ đồ nên mới đòi chia tay em, em cho anh xin lỗi."

Mỹ Nhân cảm giác tay của mình bị anh ta nắm lấy như có giòi bọ bò đến khắp người, ghê tởm vung tay ra, một lần nữa mở miệng: "Vậy sao, hối hận rồi, muốn quay lại với tôi sao? Tiếc là tôi không giống bạn gái của anh, chơi đồ mà người khác đã dùng qua." Nàng nói rồi nhìn bọn họ đầy khinh thường, dứt khoát rời đi, còn ở lại thêm một lúc nào nữa thì nàng phải đi lột da của mình ra để tẩy sạch bản thân mất.

Mọi người đứng quanh đó ngóng chuyện cũng đại khái hiểu được, trước khi đi đều bố thí cho đôi nam nữ những ánh mắt đầy khinh rẻ.

"Cứ tưởng là trai tài gái sắc, cuối cùng lại là cẩu nam nữ."

"Xinh đẹp như vậy mà lại giật bồ người khác, đúng là biết người biết mặt không biết lòng."

"..."

Tuyết Cầm Sương chưa bao giờ chịu sỉ nhục như vậy. Cô ta lớn lên từ nhỏ trong sự chiều chuộng của ba mẹ, cuộc sống được người khác vây quanh tán dương không dứt, bây giờ chỉ vì một tên đàn ông mà bị mọi người coi thường.

Tuyết Cầm Sương bước tới đoạt chìa khóa xe trong tay Quách Kỳ, trước khi rời đi còn giáng một cái tát thật mạnh vào mặt anh ta, chanh chua nói: "Đồ đàn ông yêu bằng mắt sống bằng nửa thân dưới, hèn hạ cùng cực."

Cô ta nói rồi quay người bước lên xe, nổ máy chạy đi mất, không hề nhận ra mình đã tự dâng hiến bản thân cho một kẻ yêu bằng mắt sống bằng nửa thân dưới, hèn hạ cùng cực đó.

Quách Kỳ đứng đờ trên vỉa hè một lúc, nhận ra mọi người vẫn đang nhìn mình như một kẻ đầy thảm hại mới vội vàng chạy đi.

Mỹ Nhân đến cục cảnh sát thì gặp được cậu của mình. Vì vụ án lần này có liên quan đến cháu gái của mình nên Phương Cẩn Khiêm đích thân thẩm vấn phạm nhân, lúc nàng đến nơi thì được một đồng chí cảnh sát dẫn vào trong phòng thẩm vấn cách một lớp kính.

Minh Phù so với đêm hôm qua đầy hung hăng ngạo mạn thì bây giờ trầm tĩnh hơn nhiều. Tay và chân của hắn đều bị xích bằng còng tay, ngồi đối diện với Phương Cẩn Khiêm, sau lưng ông là một chiếc máy quay phim chĩa vào mặt của hắn ta.

Đèn phòng thẩm vấn màu trắng vô cùng chói, chiếu từ trên trần xuống, căn phòng lại không quá rộng, một màu đen xám, ở giữa kê một chiếc bàn hình chữ nhật và hai chiếc ghế tựa. Đây là hiệu ứng tâm lý đối với tù nhân, tạo cho họ cảm giác bị trói buộc và áp lực, trong lúc thẩm vấn sẽ khơi gợi bản chất sợ hãi của con người, làm họ có thể sẩy miệng trong vô thức mà nói ra.

Mỹ Nhân đứng bên ngoài cùng vài đồng chí cảnh sát khác. Đây là lần đầu tiên nàng được tận mắt chứng kiến cảnh thẩm vấn phạm nhân, bởi vì quan hệ với cậu ruột mới được hưởng đặc quyền tốt thế này.

Phương Cẩn Khiêm sau khi nói chuyện với Minh Phù xong thì đi ra ngoài, một cảnh sát khác lập tức bước vào thay thế ông ấy.

Phương Cẩn Khiêm dẫn cháu gái mình đến phòng làm việc của mình, đưa cho nàng một tờ tường trình, nói cho nàng biết các quy định, sau đó yêu cầu nàng viết cẩn thận lại những gì mình đã làm, nghe, thấy hôm qua, chi tiết từng chút một.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!