Chương 662: Đền Thờ Ánh Sáng Tàn Lụi [5]

[Ngươi có chắc chắn muốn giúp ta không, con người? Ngươi thậm chí còn chưa nghe xem ta cần giúp đỡ chuyện gì cơ mà.]

"Dĩ nhiên là nếu yêu cầu đó quá đỗi vô lý, ta sẽ lập tức từ chối. Tất cả còn phụ thuộc vào cái tình huống mà ngươi đang rắp tâm muốn kéo ta vào nữa."

[Vậy thì…?]

"Vậy thì sao?"

[Ngươi định sẽ làm gì sau khi cự tuyệt ta?]

"Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào hành động tiếp theo của ngươi."

Thế giới xung quanh chìm vào tĩnh lặng trong khoảnh khắc ngay sau đó. Tất cả những gì ta có thể làm là chôn chân đứng yên chờ đợi câu trả lời từ con quái vật. Ta hoàn toàn không hề nói giảm nói tránh.

Ta tuyệt đối không thể dễ dàng đặt lòng tin vào con quái vật này.

Ta thừa hiểu rằng lý do duy nhất khiến nó nảy sinh ý định thương lượng với ta chính là nhờ vào sự xuất hiện đột ngột của Nho Nhỏ. Ta dám chắc chắn một điều rằng nếu không có sự hiện diện của Nho Nhỏ, nó sẽ chẳng thèm hé răng nói với ta dù chỉ nửa lời.

Một con rồng kiêu ngạo lại chịu cúi đầu đi theo một con người và tự nguyện hóa thành hình dạng linh hồn…

Chuyện động trời đó chắc chắn đã khơi dậy sự hứng thú tột độ của nó.

Nói một cách dễ hiểu thì, Nho Nhỏ chính là chất xúc tác cốt lõi khiến cho cuộc đàm phán này có cơ hội được diễn ra.

Nhưng dẫu cho có là vậy đi chăng nữa…

Ta cũng không định nhắm mắt đưa chân mù quáng chấp nhận các điều khoản của một con quái vật. Ta bắt buộc phải thu về được những lợi ích xứng đáng từ cuộc trao đổi này.

Nếu như ta chỉ là một quân cờ bị lợi dụng và có nguy cơ bị đâm lén sau lưng trong tương lai, thì ta sẽ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc sống mái một phen với nó. Nếu kẻ thù là một chủng loại quái vật khác, có lẽ ta sẽ phải lo sốt vó. Nhưng đây rành rành là một con quái vật thuộc hệ [Tâm Trí], và sở trường chuyên môn của ta lại chính xác là mảng [Tâm Trí].

Ta hoàn toàn không hề e sợ việc phải đọ sức với nó.

Vấn đề nan giải duy nhất của ta lúc này là lượng dưỡng khí. Ta chỉ còn có thể nín thở được khoảng chừng mười phút nữa thôi.

[…Được rồi.]

Cuối cùng thì con quái vật cũng chịu cất tiếng.

[Ta chắc chắn sẽ bồi thường cho ngươi một cái giá vô cùng tương xứng. Nhiệm vụ này cũng hoàn toàn nằm trong phạm vi năng lực của ngươi.]

Ta khẽ mỉm cười khi lọt tai những lời cam kết đó của con quái vật.

"Ta rất thích nghe những lời lọt tai như vậy đấy."

Đó chính xác là tất cả những gì mà ta muốn nghe. Chỉ cần nhiệm vụ đó vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát và ta được trả một mức thù lao xứng đáng, ta hoàn toàn không có ý kiến gì với việc ra tay giúp đỡ nó.

"Vậy…? Ta có thể giúp được gì cho ngươi đây? Hãy nói cho ta nghe chi tiết đi rồi ta mới có thể đưa ra quyết định."

[Được thôi.]

Con quái vật khựng lại một thoáng, dường như nó đang tự tóm tắt và xâu chuỗi lại tình hình trong đầu trước khi cất lời, chất giọng thì thầm vang lên tĩnh lặng và đầy vẻ u ám.

[…Vị Cổ thú Nguyên Thủy Vĩ Đại đang bị người ta khuấy động.]

"Ồ…"

Nghe có vẻ quen tai quá phải không?

[Việc cả gan khuấy động giấc ngủ của một sinh vật tầm cỡ như vậy sẽ chỉ dẫn đến sự tàn phá hủy diệt hoàn toàn đối với cả một hệ sinh thái. Không chỉ trên bề mặt, mà ngay cả dưới tận tầng sâu thẳm này cũng sẽ chịu chung số phận. Ta… chỉ với sức lực của một mình ta thì tuyệt đối không thể nào chống đỡ nổi cơn thịnh nộ giáng xuống từ vị Cổ thú Nguyên Thủy đó.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!