Sau đó không lâu, phía sau vang lên ngoài ý liệu tiếng kinh hô.
"Thanh Nhi!"
Hạ Thanh nghi hoặc ngẩng đầu, người tới lại là Bạch Kính Huyền?
Tiếp theo thân thể đột nhiên cảm thấy không trọng lực, cảnh tượng quanh mình lóe biến.
Trong nháy mắt, nàng đã từ bên cạnh ma nhân đi vào giữa không trung cách xa mười trượng, một cánh tay từ hư không xuất hiện, ôm lấy vòng eo nàng, kéo nàng vào lòng.
Hạ Thanh không quen bị người ôm, khẽ cựa mình muốn nghiêng vai tránh né.
Không có kết quả, nàng chớp chớp mắt thử nhẹ giọng gọi: "Sư tôn?"
Vẻ mặt Bạch Kính Huyền giấu không nổi sự kinh giận, giọng nói thấp thỏm, run rẩy: "Sao nàng lại ở đây?"
Nàng theo hơi thở ma nhân tìm đến, từ xa nhìn thấy bóng dáng Hạ Thanh một mình, khoảnh khắc ấy, tim của nàng suýt nữa ngừng lại.
Chẳng lẽ Hạ Thanh đã giao chiến với ma nhân?!
Hạ Thanh lại bình tĩnh đáp: "Ta đang đợi người."
Cảm xúc đang trào dâng mạnh mẽ bị một câu của Hạ Thanh dập tắt, không còn chút gợn sóng.
Bạch Kính Huyền thả lỏng tâm tình, ôm Hạ Thanh chậm rãi đáp xuống đất.
Hạ Thanh khẽ kêu: "Tê ——"
Bạch Kính Huyền lại một lần khẩn trương: "Nàng bị thương?!"
"Không có, chỉ là trật chân, hơi đau một chút." Hạ Thanh lắc đầu đáp, "Sư tôn, người bình tĩnh lại đi, đừng kinh hãi như vậy."
Kêu la quát tháo như vậy, một chút cũng không cao lãnh, quá không có phong phạm của một phong chủ.
Bạch Kính Huyền bị k1ch thích, coi lời nàng nói là gió thoảng bên tai, lực chú ý hoàn toàn đặt trên chân Hạ Thanh: "Nàng ngồi xuống, ta xem xem."
Hạ Thanh không lay chuyển được, bị Bạch Kính Huyền đỡ ngồi xuống một tảng đá bên đường.
Bạch Kính Huyền không nói lời nào nắm lấy bắp chân nàng, không đợi Hạ Thanh phản ứng, chiếc hài đã bị Bạch Kính Huyền cởi ra.
Năm ngón tay thon dài cách một lớp vớ mỏng nhẹ nhàng chạm vào mắt cá chân Hạ Thanh, một dòng khí ấm áp thấm vào da thịt, tràn vào kinh mạch, cơn đau kỳ diệu biến mất, thay vào đó là một cảm giác tê dại.
Tai Hạ Thanh hơi ửng hồng, lúng túng nói: "Sư tôn, người như vậy... bị người khác thấy không hay."
"Có gì không hay?" Bạch Kính Huyền cũng không ngẩng đầu, cẩn thận chữa thương cho Hạ Thanh, "Ta xem thương cho đồ nhi của mình, còn cần để ý đến sắc mặt người khác sao?"
Hạ Thanh: "..."
Hình như cũng không sai.
Đối với những gì Bạch Kính Huyền làm, người ngoài nhìn vào, chỉ hiểu là tình sư đồ thắm thiết.
Hạ Thanh không tiếp tục chủ đề này, mà nói: "Ma nhân kia đã chết rồi, ta và Liễu sư tỷ cùng nhau giết hắn."
"Liễu Hạm Vân?" Bạch Kính Huyền cuối cùng cũng ngẩng mắt, nhíu mày nghi hoặc, "Sao nàng lại ở cùng nàng ta? Nàng ta đâu?"
Hạ Thanh đành phải kể lại tỉ mỉ chuyện nàng gặp Liễu Hạm Vân trên đường xuống núi.
Sau khi nghe xong, Bạch Kính Huyền như đang suy tư: "Thì ra là thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!