Chương 79: Một khắc xuân tiêu đáng ngàn vàng (Toàn văn hoàn)

Hạ Thanh hóa đá ngay tại chỗ.

Bạch Kính Huyền này, có thật sự tồn tại không vậy?!

Bạch Kính Huyền bị bịt mắt, chỉ có thể dựa vào hai lỗ tai để nghe được tiếng hô hấp dần trở nên nặng nề của Hạ Thanh.

Không thấy Hạ Thanh có động tĩnh gì, đôi môi mỏng của nàng khẽ cong lên một nụ cười nhạt, làm bộ muốn rút dải lụa ra.

Trong đáy mắt Hạ Thanh bùng lên một ngọn lửa u ám, theo bản năng nắm chặt lấy dải lụa trượt qua lòng bàn tay.

Dải lụa mềm mại trong nháy mắt căng thẳng, yết hầu Hạ Thanh giật giật, cánh tay dùng sức kéo Bạch Kính Huyền về phía trước.

Bạch Kính Huyền phối hợp thả lỏng người, Hạ Thanh kéo, nàng liền mềm mại ngã xuống, nhào vào lòng Hạ Thanh.

Hạ Thanh xoay người một cái, đè Bạch Kính Huyền xuống dưới thân, đồng thời bắt lấy dải lụa, tùy tay buộc một đầu lên đầu giường, khiến hai tay Bạch Kính Huyền bị trói giơ l3n đỉnh đầu.

Để tăng thêm phần thú vị, Bạch Kính Huyền giam cầm thần thức của mình trong thức hải, không cho nó cảm nhận sự thay đổi của môi trường bên ngoài.

Vì tầm nhìn bị dải lụa che khuất, ngũ quan có thể sử dụng để phán đoán trạng thái của Hạ Thanh chỉ còn lại xúc giác và thính giác.

Mỗi một sự thay đổi không lường trước đều mang đến k1ch thích vượt quá bình thường.

Bạch Kính Huyền nghĩ thầm, Thanh Nhi thích những "tình thú" này cũng không phải không có lý.

Nàng cũng thích.

Hạ Thanh nghe thấy tiếng lòng của Bạch Kính Huyền, trái tim vốn đã đập loạn càng thêm rộn ràng, bùm bùm như sấm rền trống giục.

Nàng đột nhiên kéo mạnh dải lụa, cổ tay Bạch Kính Huyền bị cuốn càng chặt, tư thế này khiến nàng không thể không hơi ngẩng đầu lên, lộ ra chiếc cổ thon dài trắng nõn như thiên nga.

Hạ Thanh cúi người, bắt lấy đuôi Bạch Kính Huyền, dùng đầu đuôi nhẹ nhàng cọ vào hõm eo Bạch Kính Huyền.

Thân mình Bạch Kính Huyền run lên, không kìm được mà vặn vẹo muốn tránh né, lại vì vậy mà vạt áo càng thêm xộc xệch.

Dưới lớp xiêm y mỏng như sa, làn da Bạch Kính Huyền hơi ửng hồng, hai chân hơi cong, đầu gối cọ vào nhau, dáng vẻ vũ mị, nở rộ phong tình câu hồn đoạt phách.

Huyết dịch Hạ Thanh dâng trào, không chỉ đầu váng mắt hoa, mà còn khô cả lưỡi.

Trước kia nàng vẫn luôn cảm thấy số mình không tốt, nên vận mệnh cho nàng kịch bản hoặc là chết trẻ, hoặc là tìm đường sống trong cõi chết.

Nhưng giờ xem ra, số nàng không khỏi quá tốt.

Nàng sinh ra là để gặp được Bạch Kính Huyền.

Luyến ái nào thì luyến ái não, mỹ nhân thơm tho mềm mại, biết làm nũng còn biết quyến rũ, xin hỏi ai không mê muội?

Dù sao nàng là mê muội rồi.

Ngón tay Hạ Thanh vẽ vòng tròn trên lớp sa mỏng, khắp nơi du tẩu.

Nơi đầu ngón tay chạm qua, liệt hỏa hừng hực thiêu đốt.

Nàng từng tấc từng tấc hôn lên gương mặt Bạch Kính Huyền, tỉ mỉ thưởng thức món ngon trân quý đưa đến bên miệng nàng.

Hơi thở ấm áp nhẹ nhàng m ơn trớn vành tai Bạch Kính Huyền, Hạ Thanh hé miệng như chú cún con gặm nhẹ vành tai nàng.

Môi mềm ướt át ngậm lấy tai nàng, cảm giác tê dại khác thường trong nháy mắt quét qua cơ thể đốt cháy từng đốt xương sống.

Món khai vị đã đủ, Bạch Kính Huyền đã tan chảy trong lòng bàn tay Hạ Thanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!