Chương 78: Meo~

Đám lão nhân râu bạc từ Tiên Cung đến bị Bạch Kính Huyền làm tức giận đến râu tóc dựng ngược.

Ai có thể ngờ, Bạch Kính Huyền lại nói ra những lời như vậy.

Tiên Cung tuy có vô số cao thủ, nhưng các lưu phái thủ pháp phong ấn không phải đều giống nhau, nếu không thể dùng phù quyết tương đồng để gia cố phong ấn, rất có thể sẽ không phát huy được hiệu quả hoàn chỉnh.

Bọn họ phái Bạch Kính Huyền đi xử lý chuyện này, không ngờ lại tự mình rước họa vào thân.

"Bạch Kính Huyền!" Lão nhân kia hung tợn nói, "Nếu lại xảy ra chuyện như trước, dù ngươi có dâng hết gân cốt tiên của mình, Thần Vương cũng quyết không tha cho ngươi!"

Bạch Kính Huyền khẽ nâng mí mắt, nhẹ nhàng bâng quơ: "Ờ."

Lão nhân cũng không dám tiếp tục nói chuyện với Bạch Kính Huyền, ông ta đã lớn tuổi, nói thêm một câu với Bạch Kính Huyền, tổn hại mười năm thọ nguyên.

Vị Kính Huyền Tiên Tôn thực lực siêu tuyệt này, quả thực là một kẻ vô lại!

Lão nhân phất tay áo bỏ đi, đám cao thủ tiên cung đi theo sau ông ta thoáng nhìn nhau, rồi cũng xoay người rời đi.

Kết quả là, đám người an tĩnh lại.

Ngay cả sứ giả tiên cung cũng bó tay với Bạch Kính Huyền, Xuyên chủ Cửu Dao Xuyên và đám đệ tử thí luyện xung quanh, ai cũng không dám đứng ra tranh phong với Bạch Kính Huyền.

Hạ Thanh quay đầu hỏi Bạch Kính Huyền: "Vậy là xong rồi sao?"

Bạch Kính Huyền gật đầu, giọng điệu thong dong: "Ừ, xong rồi."

"Bọn họ không bắt ta, cũng không giết ta?" Hạ Thanh lại lần nữa xác nhận.

Bạch Kính Huyền trả lời nàng: "Không ai có thể giết nàng."

Hạ Thanh thở phào nhẹ nhõm, đuôi lông mày khóe mắt lộ ra vui mừng: "Nói như vậy, ta cũng không cần đến Tiên Cung tu hành?"

Bạch Kính Huyền khẽ cười: "Không cần."

Vừa rồi náo loạn thành như vậy, nếu Hạ Thanh xuất hiện ở Tiên Cung, e rằng đám lão già kia sẽ tìm mọi cách hãm hại nàng, Hạ Thanh thật sự cảm thấy không cần thiết.

Vẫn là ở bên cạnh Bạch Kính Huyền tốt hơn, Hạ Thanh nghĩ thầm.

Không những có thể du sơn ngoạn thủy, còn có thể tận hưởng thú vui, hằng đêm sanh ca.

Ý niệm này chợt lóe qua, Bạch Kính Huyền bỗng nhiên ghé sát lại, môi đỏ dán vào tai Hạ Thanh: "Vậy Thanh Nhi tối nay muốn chơi gì?"

Đám người xung quanh còn chưa tan hết, cảnh này bị rất nhiều người bắt gặp.

Da mặt Hạ Thanh dù dày cũng không khỏi hơi đỏ lên, ngượng ngùng hắng giọng: "Về rồi nói."

"Được." Đáy mắt Bạch Kính Huyền mang theo ý cười.

Ý cười kia hiện lên trên mặt nàng, mang theo vài phần trêu chọc.

Hạ Thanh bị nụ cười này của nàng làm đỏ mặt, không dám đối diện với Bạch Kính Huyền, chỉ coi như không có gì xảy ra.

Lần thí luyện này, trừ Hạ Thanh, Tử Tiêu Phong còn có một Liễu Hạm Vân lọt vào danh sách mười người chiến thắng.

Nhưng vì Hạ Thanh, Tử Tiêu Phong bị hủy bỏ danh ngạch thăng cấp trong lần thí luyện này.

Nói cách khác, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân đều bị Tiên Cung từ chối.

Vì thế Hạ Thanh ít nhiều có chút áy náy, bèn đặc biệt tìm Liễu Hạm Vân xin lỗi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!