Chương 77: Muốn Thanh Nhi dắt mới đi được.

Hạ Thanh cùng Bạch Kính Huyền ở man hoang đủ nửa năm, sau đó mới chậm rì rì mà trở lại Tiên giới.

Trở lại trước cổng lớn Cửu Dao Xuyên, Hạ Thanh bỗng nhiên nhớ tới, còn có một chuyện khá quan trọng.

"Xuyên chủ Cửu Dao Xuyên là gian tế ma tộc." Hạ Thanh nói với Bạch Kính Huyền, "Cùng đội trưởng lão cũng có một người, nội ứng ở Tử Tiêu Phong chắc còn không ít."

Bạch Tử Tình muốn Bạch Kính Huyền thân bại danh liệt, đau khổ muốn chết, xem như vắt óc, dùng hết thủ đoạn.

Nếu không phải Bạch Kính Huyền vì Hạ Thanh cam nguyện tổn hại thọ nguyên nghịch chuyển thời gian, thật đúng là khiến ả thực hiện được.

Bạch Kính Huyền nghe Hạ Thanh nói xong, khẽ "ừ" một tiếng, sau đó, không nói gì nữa.

Hạ Thanh quay đầu nhìn nàng, nàng hình như có cảm giác, cũng quay đầu lại nhìn Hạ Thanh, bốn mắt nhìn nhau.

Giây tiếp theo, Bạch Kính Huyền nghiêng người tới hôn nhẹ lên má Hạ Thanh.

Hạ Thanh: "......"

"Nàng không cảm thấy chuyện này rất nghiêm trọng sao?" Hạ Thanh nhíu mày, cố gắng làm vẻ mặt nghiêm túc một chút, "Nàng bốn bề thọ địch đó!"

Bạch Kính Huyền không chút để ý nói: "Ta biết."

Nàng biết cái rắm!

Hạ Thanh tức đến ngứa răng, Bạch Kính Huyền lại nói: "Không phải ta, là chúng ta."

Nói xong, nàng xòe tay về phía Hạ Thanh, muốn Hạ Thanh nắm lấy tay nàng: "Muốn Thanh Nhi dắt mới đi được."

"......"

Hạ Thanh lườm nàng một cái, rồi nắm lấy bàn tay nàng.

Hai bàn tay đan xen, mười ngón tay giao nhau.

Bạch Kính Huyền lúc này mới cong khóe môi, lộ ra nụ cười hài lòng.

Các nàng chậm rãi bước đi trên hành lang dài xây bằng bạch ngọc thạch điêu, nếu Bạch Kính Huyền muốn, một bước có thể đến xuyên phủ Cửu Dao Xuyên, nhưng nàng lại không nhanh không chậm, muốn cùng Hạ Thanh tay trong tay, đi con đường này đến thiên hoang địa lão.

Hạ Thanh nhịn không được hỏi nàng: "Chúng ta có phải đi chậm quá không?"

Bạch Kính Huyền khóe môi ngậm ý cười, đầu hơi nghiêng dựa vào vai Hạ Thanh: "Nhưng ta cảm thấy vừa vặn."

Đồ bá đạo. Hạ Thanh nhún vai, Bạch Tử Tình đều đã giải quyết xong, đám ma tộc còn lại dù cùng liên thủ cũng không làm nên sóng gió gì.

Hạ Thanh cùng Bạch Kính Huyền chậm rì rì đi về phía Cửu Dao Xuyên.

Bước chân dù chậm, con đường cũng có điểm cuối, khi cánh cổng lớn của Xuyên phủ Cửu Dao Xuyên hiện ra trước mắt hai người, Hạ Thanh theo bản năng muốn buông tay Bạch Kính Huyền ra.

Nhưng Bạch Kính Huyền không cho nàng rút tay.

Hạ Thanh xấu hổ: "Theo lý thuyết, hiện tại ta hẳn là còn ở trong phủ cùng các đệ tử khác tham gia thí luyện."

Ý là, cùng Bạch Kính Huyền đi vào, chẳng phải là thông báo khắp nơi chuyện nàng trốn ra sao? Vậy tất cả mọi người sẽ biết nàng âm thầm bỏ trốn.

Kỳ thật, trong lòng Hạ Thanh còn có một băn khoăn.

Nàng sinh ra từ phân thức của Bạch Tử Tình, cùng Bạch Tử Tình có chung một phần hồn phách, tuy rằng hiện giờ Bạch Tử Tình đã chết, nhưng không ít ma nhân biết thân phận gian tế ma tộc của nàng, Bạch Kính Huyền có lẽ không để ý người khác nghĩ thế nào về nàng, nhưng thân phận của nàng có thể mang đến nguy hiểm cho Bạch Kính Huyền không?

Tỷ như...... Tiên Cung bên kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!