Chương 76: Chi bằng...... Thanh Nhi hung hăng trừng phạt ta.

Hạ Thanh không hề khách khí.

Nàng giao thần bia cho Bạch Kính Huyền không phải để Bạch Kính Huyền cứu nàng nha!

Bạch Kính Huyền không trấn áp Ma Uyên, đợi lũ ma tộc dưới kia đều xông ra, các nàng cũng xong đời! Còn uổng phí một Bạch Kính Huyền.

Bất quá nghĩ lại, cái thần bia này cư nhiên còn có công năng khởi tử hồi sinh?

Trong nháy mắt, vô số ý niệm hiện lên trong đầu Hạ Thanh, đợi đến khi tầm nhìn mơ hồ khôi phục rõ ràng, nghênh diện liền chạm phải ánh mắt thâm thúy xa xăm, đa tình triền miên của Bạch Kính Huyền.

Ánh mắt kia thâm tình đến phảng phất có thể tích ra nước, Hạ Thanh liếc nhìn một cái, cảm xúc trào dâng lên trước cả sự cảm động là...... sến súa.

Ai nha, Kính Huyền Tiên Tôn, phong ấn dưới chân lung lay sắp đổ, ma khí sau lưng chen chúc, ánh mắt nàng lại chuyên chú đến mức dường như giữa thiên địa không có chuyện gì quan trọng hơn vết thương của Hạ Thanh.

"Ta không chết được." Hạ Thanh ngượng ngùng quay mặt đi, lại vì chính mình mà lãng phí một khối thần bia mà hổ thẹn trong lòng, đưa tay đẩy mặt Bạch Kính Huyền ra, "Mau phong ấn Ma Uyên đi, đừng có lảm nhảm."

Mặt Bạch Kính Huyền bị Hạ Thanh đẩy ra, nhưng ánh mắt vẫn dính chặt trên người nàng.

Mặc kệ Hạ Thanh nói gì, nàng đều mỉm cười, chậm rãi gật đầu: "Được."

Hạ Thanh: "......" Khụ.

Nàng sai rồi, nàng thật là tội nhân.

Xem Bạch Kính Huyền thành ra cái dạng gì rồi, nào còn nửa điểm tự phụ của Tiên Tôn, thậm chí trở nên có chút ngốc nghếch.

Bạch Kính Huyền đáp ứng muốn phong ấn Ma Uyên, nhưng cánh tay ôm eo Hạ Thanh vẫn không buông ra.

Không đợi Hạ Thanh lại phản đối, nàng liền ôm chặt Hạ Thanh vào lòng, rồi sau đó miễn cưỡng phân ra nửa phần tâm thần, rót từng chuỗi phù văn vào phong ấn dưới chân.

Trong Ma Uyên, hồn phách Bạch Tử Tình đã hóa thành tro bụi, mối nghiệt duyên dây dưa nửa đời với Bạch Kính Huyền cuối cùng cũng được cởi bỏ.

Sắc mặt Bạch Kính Huyền bình tĩnh, không gợn sóng.

Hạ Thanh từ bên cạnh nhìn khuôn mặt nàng, trong lòng âm thầm suy nghĩ Bạch Kính Huyền có thật sự không hề khổ sở chút nào hay không.

Bạch Tử Tình dù sao cũng là muội muội của Bạch Kính Huyền, Bạch Kính Huyền lúc trước không nhẫn tâm xuống tay, tha cho nàng một con đường sống, có lẽ cũng là vì chút tình tỷ muội này.

Hạ Thanh đang xuất thần, Bạch Kính Huyền bỗng nhiên mở miệng: "Sẽ có một chút tiếc nuối."

Tiếc nuối? Tiếc nuối cái gì?

Hạ Thanh ngẩn người một lát mới phản ứng lại, à, Bạch Kính Huyền lại nghe trộm tiếng lòng của nàng.

Bạch Kính Huyền trả lời, chính là nghi vấn âm thầm hiện lên trong lòng nàng.

Có tiếc nuối, mới là lẽ thường tình.

Tiếc nuối những quen thuộc và ăn ý vốn có giữa các nàng, vốn nên hiểu và tin tưởng nhau nhất, nhưng Bạch Tử Tình chấp niệm quá sâu, nàng đủ hiểu Bạch Kính Huyền, lại không thể đối đãi với nàng bằng sự lý giải và tôn trọng.

Cho nên nàng trở thành gông xiềng của Bạch Kính Huyền, chứ không phải nơi nương tựa tinh thần.

Ánh mắt Hạ Thanh rời khỏi sườn mặt Bạch Kính Huyền, nhìn xuống phong ấn lấp lánh kim quang dưới chân các nàng.

Từng mảng lớn ma khí cuộn trào dưới vòng phong ấn, các ma vật nóng lòng muốn thử, nhưng cố kỵ thần uy ba ngàn kiếm quyết bên cạnh Bạch Kính Huyền, không dám tùy tiện xông lên.

Chúng đã mất đi thời cơ phá vòng vây tốt nhất.

Những khe nứt trên phong ấn từng cái từng cái khép lại, màn hào quang hình thành từ những ấn văn xán kim được tu bổ hoàn chỉnh, cắt đứt hoàn toàn liên hệ giữa lối vào Ma Uyên và di tích hoang cổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!